Đêm Trước Buổi Xem Mắt, Tôi Hôn Một Người Lạ Đeo Mặt Nạ
Chapter 3

Chapter 3

: Anh nhận ra tôi từ lúc nào?

Buổi hẹn thứ ba diễn ra vào tối ngày thứ tám tại một xưởng đóng sách cuối con ngõ cũ bên bờ sông, không có biển hiệu dát đồng hay nhân viên cúi chào. Khi tôi đến, Lục Trầm đang đứng dưới mái hiên, tự cầm một túi giấy đựng bánh nóng.

Anh mặc áo sơ mi màu mực, không thắt cà vạt. Ánh đèn từ cửa xưởng hắt lên gương mặt góc cạnh, làm đôi mắt vốn lạnh dịu đi đôi chút; mùi giấy cũ và hương gỗ trên người anh hòa vào nhau, sạch sẽ đến mức khiến tôi nhớ lại ban công đêm vũ hội.

— Anh từng tới đây à?

— Khi cần trốn các bữa tối chiến lược.

— Người nhà anh không tìm được sao?

— Họ tìm được. Nhưng không ai muốn ngồi khâu sách ba tiếng để bắt tôi về.

Chủ xưởng là một ông lão tóc bạc, chỉ đưa chúng tôi kim, chỉ sáp, sáu tấm giấy bồi đã cắt và đục lỗ cùng hai miếng bìa. Không ai đóng cửa phục vụ riêng; phía bàn dài bên kia vẫn có ba sinh viên đang học làm sổ.

Lục Trầm kéo ghế cạnh tôi, cách vừa đủ để khuỷu tay không va nhau. Anh xỏ chỉ qua lỗ kim ngay lần đầu. Tôi làm ba lần vẫn trượt.

— Anh được đào tạo việc này trong chương trình kế nhiệm à?

— Không. Tôi học ở đây năm hai mươi sáu tuổi.

— Vì thích sách?

Ngón tay anh miết sợi chỉ sáp, động tác chậm lại.

— Vì giấy không giả vờ rằng nó không có nếp gấp.

Tôi ngẩng lên. Anh đã cúi xuống đường kim, hàng mi phủ bóng trên gò má. Một câu nói vừa đủ để mở cửa, không kéo tôi vào trong.

Tôi xỏ kim lần thứ tư, cuối cùng cũng thành công.

— Tôi thích sách vì tác giả luôn để lại thứ họ không định nói. Thường nằm trong dòng nhỏ.

— Vì thế em giỏi tìm thứ người khác muốn giấu?

— Vì thế tôi biết lời đẹp nhất thường đi cùng điều khoản tệ nhất.

Anh không phản bác.

Chúng tôi khâu xong một cuốn sổ nhỏ sáu trang, mỗi trang dành cho một buổi hẹn. Trang đầu, tôi viết: “Đừng bước lên chân tôi.”

Lục Trầm cầm bút, viết ngay bên dưới: “Em đã bước trước.”

— Thù dai thế?

— Tôi lưu hồ sơ chính xác.

Trang thứ hai được tôi dán một mảnh giấy ăn có vệt sốt cà chua khô. Anh nhìn nó rất lâu.

— Đây là bằng chứng chống lại cả hai.

— Công bằng.

Tôi định lật sang trang ba thì anh đặt hai ngón tay lên góc giấy, không chạm vào tay tôi.

— Câu hỏi thật của anh.

— Hỏi đi.

— Nếu không có thương vụ Vạn Tượng, em có tiếp tục sáu buổi không?

Đầu ngón tay tôi khựng trên mép trang.

Câu trả lời dễ nhất là có. Tôi thích cách anh xin phép trước mỗi lần chạm, thích cả việc anh đập trứng tệ nhưng không coi sự vụng về là một nỗi nhục. Nhưng thương vụ đã tồn tại, cũng như chín phần trăm kia tồn tại. Xóa chúng khỏi giả thiết không khiến chúng biến mất khỏi đời thật.

— Tôi dùng quyền từ chối.

Lục Trầm gật đầu, rút tay khỏi trang giấy.

— Được.

Không ép hỏi. Không thở dài. Chính sự bình thản ấy lại làm lồng ngực tôi căng hơn.

Anh đóng cuốn sổ, đặt nó về phía tôi.

— Còn một việc không phải câu hỏi. Sáng nay tôi đã xác nhận chỉ thị cho luật sư chuẩn bị văn bản từ bỏ không thể thu hồi đối với chín phần trăm quyền biểu quyết và quyền đề cử kế nhiệm tự động.

Tôi nhìn thẳng anh.

— Vì tôi?

— Việc hỏi ý kiến pháp lý bắt đầu trước khi gặp em. Việc phát chỉ thị là quyết định của hôm nay.

— Anh vẫn chưa trả lời.

Khớp ngón tay anh siết quanh cây bút kêu một tiếng “cạch”.

— Gặp em khiến tôi hiểu nhanh hơn rằng một quyền lực cần chữ ký của người khác để biến họ thành điều kiện thì không thuộc về tôi. Nhưng văn bản sẽ hoàn tất dù em dừng ở buổi nào.

— Anh không định cho tôi xem?

— Không. Nó không phải quà, càng không phải giá mua câu trả lời.

Tôi ghét việc anh luôn biết câu nào khiến hàng rào trong tôi lung lay. Càng ghét hơn việc lần này, anh không hề dùng lời ngon ngọt.

Trước khi rời xưởng, tôi viết ở trang ba: “Một câu từ chối được tôn trọng.”

Anh không nhìn trộm.

Buổi hẹn thứ tư do tôi chọn là một suất chiếu công cộng ở cung thiên văn vào ngày mười một. Tôi đặt hai ghế giữa hàng thứ bảy, đủ xa đám trẻ con phía trước và đủ gần để thấy vòm trời nhân tạo trùm xuống.

Trước khi đèn tắt, Lục Trầm đi dọc lối ghế, dừng cạnh tôi. Anh mặc áo khoác màu than, vai rộng gần chạm lưng ghế hai bên; vài người ngước nhìn theo, nhưng anh chỉ nhìn chiếc ghế trống cạnh tôi.

— Tôi ngồi được chứ?

— Vé ghi chỗ của anh rồi.

— Vé là quyền của ban tổ chức. Tôi hỏi em.

Tôi dịch túi sang bên kia.

— Ngồi đi.

Suất chiếu kể về những ngôi sao ta còn nhìn thấy dù ánh sáng của chúng đã rời đi từ rất lâu. Tôi không biết Lục Trầm nghĩ gì. Trong bóng tối, bàn tay phải của anh đặt trên đầu gối, chiếc khuy sứt thỉnh thoảng bắt ánh sao nhân tạo.

Khi màn hình hiện một dải thiên hà, cánh tay chúng tôi vô tình chạm nhau trên tay vịn. Anh không né vội, cũng không lấn tới. Tôi là người để yên.

Sau suất chiếu, chúng tôi cùng vào thang máy xuống tầng trệt. Trong khoang còn một đôi vợ chồng già; họ xuống ở tầng hai, để lại chúng tôi đứng cạnh nhau gần bảng điều khiển.

Thang vừa qua tầng một thì rung nhẹ rồi dừng. Đèn chính tắt, đèn khẩn cấp lập tức bật lên màu trắng nhạt. Quạt thông gió vẫn chạy.

Tôi nhấn nút gọi. Một giọng nhân viên vang qua loa, xác nhận hệ thống bảo vệ đã giữ cabin an toàn và kỹ thuật cần khoảng bảy đến mười hai phút.

— Chúng tôi nghe rõ — tôi đáp.

Lục Trầm đứng bên phải tôi, lưng không tựa vách. Quai hàm anh căng lên; ánh mắt liên tục kiểm tra khe cửa, bảng số và nút báo động.

— Anh không thích không gian kín?

— Tôi không thích không có dữ liệu mình kiểm soát được.

— Đèn còn sáng, quạt còn chạy, liên lạc còn hoạt động. Ba dữ liệu.

Anh quay sang tôi. Một nhịp sau, bờ vai mới hạ xuống rất khẽ.

Tôi đứng sát lại bên phải anh, khoảng cách giữa hai chúng tôi chỉ còn một bàn tay. Tôi đưa cổ tay trái ra trước.

— Anh có thể chạm vào đây nếu muốn.

Anh vẫn hỏi lại:

— Anh chạm được không?

— Được.

Hai ngón tay anh đặt lên mặt trong cổ tay tôi, nhẹ đến mức chỉ vừa chạm mạch. Anh gõ hai nhịp. Tôi xoay lòng bàn tay, chủ động đan những ngón tay mình vào tay anh.

Bàn tay ấy siết lại vừa đủ. Mu bàn tay anh nổi lên những đường gân mảnh dưới đèn khẩn cấp, nhưng hơi ấm truyền sang tôi rất thật.

— Câu hỏi thật của tôi — tôi nói. — Anh nhận ra tôi từ lúc nào?

Anh nhìn thẳng tôi.

— Ngay câu đầu tiên ở bàn xem mắt.

— Vì chiếc khuy?

— Vì giọng em. Câu “Tôi không ký vào điều khoản chưa đọc” em đã nói ở bàn tiếp nhận tối trước. Chiếc khuy chỉ là cách để em được quyền quyết định có muốn thừa nhận hay không.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc anh khựng tay trên tách cà phê. Hóa ra người bị chậm một bước từ đầu đến cuối là tôi.

— Anh để tôi giả vờ?

— Tôi không muốn tước cả quyền giả vờ của em.

— Anh có biết câu đó rất dễ làm người khác mềm lòng không?

— Biết.

— Vậy có phải thủ thuật đàm phán không?

— Không.

Anh đáp quá nhanh. Tôi bật cười, còn vành tai anh lại đỏ lên trong thứ ánh sáng chẳng hề biết nịnh người.

Đúng phút thứ chín, thang máy chuyển động trở lại. Cửa mở ở sảnh tầng trệt, tiếng người và ánh đèn tràn vào. Lục Trầm buông tay, bước ra trước rồi dừng sang bên phải cửa để chờ tôi. Tôi theo anh ra sảnh, đi thêm hai bước mới nắm vạt áo khoác kéo anh quay lại. Anh cúi xuống theo lực tay tôi, dừng cách môi tôi một hơi thở.

— Tư Nghi?

— Tôi đang dùng dữ liệu mình kiểm soát được.

Tôi hôn anh.

Không mặt nạ, không bóng tối hoàn toàn, không tai nạn nào ép chúng tôi sát lại. Nụ hôn ngắn nhưng rõ ràng; bàn tay anh chỉ nâng lên chạm nhẹ bên má sau khi tôi nghiêng vào, còn tôi cảm thấy yết hầu anh lăn dưới đầu ngón tay đang đặt trên cổ áo.

Một tiếng ho lịch sự vang lên ngoài cửa. Nhân viên kỹ thuật đang đứng chờ.

Tôi lùi lại, vuốt phẳng vạt áo cho anh.

— Thang máy hoạt động tốt rồi.

Lục Trầm nhìn tôi, đôi mắt vốn lạnh tối đi như mặt biển trước mưa.

— Tôi thì chưa chắc.

Ra tới bậc thềm, tôi nhắc mình có buổi đọc sách công cộng của tác giả Mộc Vãn vào ngày mười ba, phòng trường hợp anh cần chọn địa điểm buổi thứ năm.

— Tôi sẽ tới như một khán giả — anh nói. — Không tra lịch, không hỏi hồ sơ.

— Thông tin này do tôi tự nguyện cung cấp. Hợp lệ.

Điện thoại anh sáng lên khi chúng tôi sắp tách đường. Trên màn hình là cuộc gọi từ luật sư gia đình, kèm dòng ghi chú: “Danh mục xung đột nghề nghiệp của người phối ngẫu”.

Lục Trầm nhìn dòng chữ, nụ cười vừa có trong mắt biến mất.

Anh nhận cuộc gọi.

— Tôi chưa từng yêu cầu tài liệu đó.