Chapter 1
: Cú điện và gã sếp hai giọng
Một tuần sau khi suýt bị điện nướng chín trong phòng server, tôi bị Lê Khải Phong nướng thêm lần nữa bằng ánh mắt.
Phòng họp tầng mười tám lạnh đến mức cuộn băng trên lòng bàn tay tôi cứng lại. Mười bảy người quanh bàn và cả công ty qua màn hình đều im lặng trước vị giám đốc kỹ thuật.
Khải Phong mặc sơ mi đen, tay áo xắn đến khuỷu, để lộ cổ tay rắn rỏi. Anh cao, vai rộng, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu và lạnh như thể nhìn ra mọi lỗi sai người khác muốn giấu.
Ở tuổi ba mươi hai, anh là người trẻ nhất trong ban giám đốc. Tiếc thay, đôi mắt đẹp đến đáng ghét đó đang nhắm thẳng vào tôi.
— Nguyễn Minh An, ai cho cô quay lại phòng server khi hệ thống đã phát cảnh báo?
— Bản sao dự án vẫn ở trong đó. Nếu mất dữ liệu, người bị hỏi đầu tiên cũng là tôi.
— Vậy cô chọn đem mạng mình vào đổi?
Tôi siết cây bút bằng tay lành.
— Tôi chọn xử lý việc thuộc trách nhiệm của mình.
Khải Phong không quát, nhưng từng chữ rơi xuống bàn sắc hơn tiếng quát.
— Trách nhiệm không bao gồm liều lĩnh. Từ hôm nay, mọi quyền vào khu vực máy chủ của cô bị tạm khóa. Biên bản vi phạm gửi trước năm giờ.
Tôi định cãi thì một giọng khác chợt vang lên, trầm hơn, gấp hơn, rõ ràng ở ngay sát tai.
*Tay cô ấy có sao không? Băng gạc để ở tầng mấy? Sao sắc mặt vẫn trắng thế?*
Tôi quay phắt sang phải. Thảo Vy ngồi cạnh giật mình.
— Mày nhìn tao làm gì?
— Mày vừa nói à?
— Tao đang bận cầu nguyện cho tiền thưởng của mày.
— Cô An, tập trung.
*Đừng bóp cây bút nữa. Vết bỏng sẽ nứt ra mất.*
Môi anh hoàn toàn không động đậy. Chắc cú điện tuần trước đã tiện đường nướng luôn dây thần kinh thính giác của tôi.
Tôi không nghe được suy nghĩ của bất kỳ ai khác. Riêng giọng anh cứ chen giữa lời rà quy trình lạnh lùng, trong đầu lại đếm xem tôi nhăn mặt mấy lần.
Tôi xin phép ra lấy nước.
Khi đi ngang đầu bàn, giọng ấy càng rõ.
*Cô ấy đi chậm thế, chân cũng bị thương sao?*
Tôi bước tiếp. Ba mét, năm mét, bảy mét.
Đến ngưỡng cửa, âm thanh đột ngột tắt.
Tôi đứng ngoài hành lang rồi lùi vào một bước.
*Hay gọi phòng y tế lên kiểm tra lại? Không được, cô ấy sẽ nghĩ mình làm quá.*
Tôi tiến ra, giọng tắt. Lùi vào, giọng trở lại.
Tám mét.
— An?
Thảo Vy thò đầu khỏi cửa, hạ giọng:
— Mày lén lườm sếp đến méo mặt rồi đứng đo cửa làm gì vậy?
— Tao đang kiểm tra xem điện có làm đầu óc tao hỏng hẳn chưa.
— Kết quả?
Tôi liếc qua vai cô ấy. Khải Phong đang nói chuyện với trưởng bộ phận, gương mặt nghiêng sắc nét.
*Cô ấy nói gì với Vy mà nhìn mình?*
— Hỏng có phạm vi.
Vy sờ trán tôi, tôi gạt tay cô ấy xuống rồi trở lại chỗ ngồi.
Tôi thử ép anh hủy biên bản rồi đào ký ức phòng server, nhưng chỉ nghe lớp suy nghĩ đang nổi về thuốc bôi. Tôi không thể ép hay đào sâu hơn.
Đến phần biên bản, tôi mở dữ liệu, chỉ ra khoảng trễ giữa cảnh báo và lệnh khóa cửa.
— Tôi nhận lỗi vì quay lại, nhưng quy trình cũng có lỗ hổng. Nếu chỉ phạt cá nhân mà không sửa khoảng trễ này, lần sau vẫn có người gặp nguy hiểm.
Khải Phong nhìn bảng thời gian. Trong đầu anh thoáng qua:
*Lập luận tốt.*
Ngoài miệng, anh chỉ nói:
— Gửi bản phân tích cho tôi. Biên bản vẫn giữ.
— Tôi cũng không định dùng lỗi hệ thống để xóa lỗi của mình.
Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi lâu hơn một nhịp. Mái tóc tôi buộc vội, vậy mà đôi mắt vốn lạnh của anh bỗng tối lại.
*Mặt mộc mà vẫn sáng thế này, còn cứng đầu hơn cả lúc trang điểm.*
Tôi sặc nước.
Khải Phong đẩy hộp khăn giấy về phía tôi, giọng thản nhiên:
— Uống nước cũng cần lập biên bản hướng dẫn sao?
— Không cần. Tôi chỉ bất ngờ vì có người nói một đằng, nghĩ một nẻo.
Bàn tay anh khựng lại. Tôi cúi xuống lau nước, tự mắng mình sắp tự khai thành ngốc.
Cuộc họp kết thúc, riêng Khải Phong vẫn đứng cạnh bàn, thân hình cao lớn chắn một khoảng sáng từ cửa kính.
— Cô An.
— Anh tính trừ thưởng hay kiểm hàng lỗi?
— Cả hai.
Lời anh lạnh tanh, nhưng ánh nhìn lướt chậm qua đầu ngón tay tôi. Tim tôi lỡ một nhịp, chắc cũng là di chứng của điện.
— Vết thương không ảnh hưởng công việc.
— Chiều nay cô làm từ xa.
— Tôi không cần ưu tiên.
— Đây là lệnh, không phải ưu tiên.
*Bướng vừa thôi. Tối nay phải tự mang thuốc tới nhà cô.*
Tôi đứng sững.
Khải Phong cầm tập biên bản, đi ngang qua tôi rồi buông đúng hai chữ:
— Trừ thưởng.
Trong đầu anh, địa chỉ của tôi được đọc lại một lần. Tối nay, tôi nên khóa cửa hay mở cửa đây?