Cả Nhà Chồng Là Fan Truyện Tôi Viết Về Họ
第1章

第1章

Fan cuồng số một

— Cái bà mẹ chồng trong truyện này ác phải biết!

Mẹ chồng tôi vỗ bàn, giơ cuốn sổ tay bìa da lên, đọc oang oang cái đoạn tôi viết ra để chửi chính bà. Mà bà không hề biết.

Tôi rót trà cho bà, tay không lệch một nhịp. Cũng phải thôi — người viết ra "cái bà mẹ chồng ác phải biết" ấy, đang cầm ấm trà đứng ngay sau lưng bà.

Bộ "Nhật ký làm dâu" của tác giả Dâu Tây đang leo top ba tháng nay, mỗi chương ra là bình luận cả nghìn. Và người hâm mộ số một của nó — người đặt in hẳn sổ tay bìa da tặng cả hội bạn thân — chính là mẹ chồng tôi, bà Đoan.

— Con Vy, rót đầy vào. — Bà không quay lại. — Con đọc bộ này chưa? Đọc đi cho biết đời làm dâu người ta khổ thế nào. Chứ con thì sướng, mẹ có bắt nạt ngày nào đâu.

Cả bàn cười. Tôi cũng cười. Trong đầu, tôi lặng lẽ chấm cho câu vừa rồi một điểm mười về độ trúng.

Chị dâu tôi — Thùy, vợ anh cả Gia Bảo — gắp cho bà miếng cá, giọng ngọt như chè:

— Mẹ ơi, con đọc tới đoạn bà mẹ chồng bắt con dâu quỳ nhận lỗi trước cả họ rồi. Ác thế là cùng. Con mà gặp bà mẹ chồng kiểu đó chắc khóc hết nước mắt.

— Ừ đấy! — Bà Đoan vỗ đùi. — Còn cái đoạn bả xét từng đồng chợ búa của con dâu nữa. Tác giả này chắc từng làm dâu khổ lắm mới viết ra được.

Tôi suýt sặc trà. Tôi viết ra được, là vì tôi đang làm dâu, thưa mẹ.

Bà Đoan liếc sang tôi, chê một câu quen thuộc:

— Con rót trà mà tay run gì thế. Vụng. Học chị Thùy con kìa, làm gì cũng gọn gàng.

Tôi "dạ" một tiếng ngoan ngoãn. Đây, đúng nguyên mẫu của "ác nữ soi con dâu vụng" ở chương mười hai, tôi viết y như đời thật — và cả nhà đang chửi nó rần rần.

Anh cả Gia Bảo từ nãy dán mắt vào điện thoại, bỗng bật ngón cái tanh tách, mặt hớn hở như bắt được vàng:

— Mẹ, mẹ mê bộ này thế thì để con tặng mẹ món quà. Con vừa nhờ được thằng bạn làm bên mạng — nó bảo lần ra tác giả Dâu Tây là ai không khó. IP, tài khoản, dăm hôm là ra mặt. Mẹ có muốn biết đứa nào viết hay thế không?

Cả bàn "ồ" lên khoái chí. Bà Đoan cười tít:

— Ra được thì hay quá! Mẹ phải xin chữ ký. Biết đâu người quen.

Người quen. Rất quen là đằng khác.

Cái ấm trà trong tay tôi bỗng nặng như đá. Tám tháng nay tôi giấu kỹ từng dấu vết — viết bằng máy riêng, đăng lúc nửa đêm, không hé cho ai nửa lời. Vậy mà chỉ một câu buột miệng của anh cả, cái mạng nhện tôi giăng quanh bút danh Dâu Tây sắp bị một thằng "rành mạng" nào đó xé toạc. Lộ tác giả là lộ tôi. Mà "ác nữ" bị cả nhà chửi mấy tháng nay, là mẹ chồng tôi.

Tôi đặt ấm xuống hơi mạnh. Nước sánh ra khăn bàn.

Chồng tôi ngồi đối diện, từ đầu bữa chưa nói nửa lời. Trần Gia Khang — thiếu gia thứ nhà họ Trần, người đặt bút ký phân nửa số hợp đồng nuôi sống cả dòng họ đang ngồi quanh bàn này. Anh mặc sơ mi xám xắn tới khuỷu, để lộ cẳng tay gân guốc; gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, quai hàm sắc lạnh, cặp mắt lười biếng cụp xuống bát cơm mà cả bàn vẫn ngấm ngầm liếc chừng xem anh có phật ý gì không. Ba năm làm vợ, tôi vẫn ghét cái tật mỗi lần anh ngẩng lên là tim mình lỡ mất một nhịp — ghét, mà chẳng chừa được. Anh buông đũa, thong thả, chỉ một cử động nhỏ ấy đã kéo mấy ánh mắt quanh bàn xoay về phía mình; tiếng cười nói tự khắc hạ xuống một bậc, chờ nghe anh.

— Anh Bảo thuê người dò IP người ta làm gì cho phiền. — Giọng anh nhẹ tênh, nhưng cả bàn tự dưng quay sang. — Nhỡ tác giả là người trong giới, biết chuyện lại kiện anh tội xâm phạm riêng tư. Mẹ thích thì em mua bản in có chữ ký cho mẹ, đầy trên mạng.

— Ừ, thằng Khang nói phải. — Bà Đoan gật. — Thôi khỏi dò dẫm, phiền phức.

Anh Bảo tiu nghỉu bỏ điện thoại xuống. Một câu bâng quơ của Khang, cả cái bàn quên luôn chuyện truy tác giả.

Tôi thở ra. Rồi bắt gặp ánh mắt Khang — không lướt đi ngay như tôi tưởng, mà nán lại nơi khoé mắt tôi, dừng ở cái nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái mà anh vẫn hay dán vào mỗi lần định trêu. Chỉ một cái liếc thôi mà mấy cô em họ chưa chồng ngồi cuối bàn bao năm nay vẫn lén ghen với tôi. Anh khẽ hất cằm, ý bảo ngồi xuống ăn đi, rồi mới cúi xuống gắp rau như chưa có gì.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ: may quá, chồng mình khéo.

Tối. Tôi vừa tắm xong, tính lẻn ra viết nốt chương mới, thì thấy Khang đã ngồi sẵn ở mép giường.

Anh không nói gì. Chỉ đẩy cái máy tính bảng dùng chung của nhà trượt trên mặt bàn về phía tôi.

Màn hình sáng. Là trang quản trị của Dâu Tây — phiên đăng nhập của tôi vẫn còn nguyên. Ba tuần trước máy riêng hết pin, tôi mượn tạm cái này đăng vội một chương lúc nửa đêm, rồi quên thoát ra — cứ thế để đăng nhập ròng rã ba tuần mà chẳng hề hay. Ô soạn chương bốn mươi bảy còn mở dở.

— Ngồi xuống. — Khang vỗ chỗ trống bên cạnh, giọng bình thản đến rợn người. — Mình nói chuyện.