第6章
"Lời thú tội bằng đôi tay"
Em tôi ký, chậm rãi, dứt khoát, trước chiếc máy quay ở góc sân khấu và hàng chục ống kính của khách mời, phóng viên mà chính Halo đã mời tới.
*"Tôi bị buộc phải đọc những lời công ty viết sẵn,"* tay em nói. *"Đêm quay, bà Tống Mỹ Lan bảo với tôi: nếu không diễn cho đạt, kênh của tôi sẽ bị khoá, khoản nợ ứng trước sẽ bị siết tới cùng. Tôi chưa từng có vị hôn phu nào. Tôi chưa từng bị chị tôi cướp đi thứ gì. Chính chị tôi là người tôi đã gọi tới cứu."*
Tôi dịch từng câu thành tiếng, giọng vỡ ra ở chữ cuối. Lần này, lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày, tôi được dịch đúng lời thật của em.
"Giữ nó lại! Tắt cái máy ở góc kia đi!" Mỹ Lan rít lên từ trong cánh gà, ngón tay chỉ thẳng về phía chiếc máy của Tú. Không một ai nhúc nhích. Giật một cái máy giữa rừng ống kính đang quay là tự quay cảnh mình bịt miệng nạn nhân — và lần này, người của bà hiểu ra điều đó nhanh hơn bà. Họ đứng chôn chân. Lâm vẫn đứng giữa sân khấu như một bức tường. Còn cái tín hiệu từ máy của Tú — thứ đã chảy về máy luật sư Đinh Thu ngay từ giây đầu buổi phát — thì có giật bao nhiêu máy cũng không xoá nổi.
Phần sóng bị cắt, cùng đoạn ghi hậu trường, được chị Thu công bố ngay sau đó, kèm toàn bộ chứng cứ kiểm chứng được.
Lần này, đám đông không quay xe vì một phép màu. Họ quay xe vì có thứ để đối chiếu: một bản gốc đặt cạnh clip đã phát là lộ ngay chỗ bị cắt ghép, một chuyên gia công khai ký tên rút lại chứng nhận của chính mình, một luật sư xác nhận hồ sơ đã được cơ quan chức năng thụ lý. Cái đám đông từng nhấn chìm tôi trong một đêm, giờ quay ngược lại nhấn chìm Halo — nhưng lần này, dưới chân nó là bằng chứng, không phải lời đồn.
Mọi thứ đổ theo đúng thứ tự của nó. Chỉ trong mấy ngày, nền tảng gỡ clip, đình chỉ tư cách đối tác của Halo rồi đóng băng dòng doanh thu; các nhãn hàng lần lượt rút tên khỏi công ty.
Vài tuần sau, cơ quan điều tra — đã cầm đơn tố giác từ sáng hôm phát sóng — khởi tố vụ án, rồi khởi tố bị can Tống Mỹ Lan về hành vi vu khống và tạm hoãn xuất cảnh với bà; những dấu hiệu chiếm giữ doanh thu, cưỡng ép hợp đồng được tách ra điều tra mở rộng. Thanh tra lao động cũng vào cuộc vụ giữ giấy tờ của người lao động, buộc Halo trả hết các khoản lương còn nợ Tú và bao người phía sau máy quay.
Rồi tới lượt chị Thu, đại diện nhóm creator khởi kiện, đòi tuyên vô hiệu những điều khoản cưỡng ép. Mất sạch đối tác, án điều tra treo trên đầu, Halo cuối cùng phải ký thoả thuận trả lại kênh, giấy tờ và doanh thu cho My, cho Quân, cho tất cả những người từng bị nhốt chung trong một mẫu hợp đồng.
Không có bản án chung thẩm nào tuyên ngay trong một đêm. Chỉ có một guồng máy bắt đầu quay đúng chiều, chậm mà chắc.
Người ta hỏi tôi có chờ đám đông xin lỗi không. Tôi lắc đầu.
Họ chưa từng nợ tôi một lời chửi để mà đòi rút lại. Họ nợ em tôi một tiếng nói. Bây giờ em đã tự đòi lại được rồi.
Ít lâu sau, My mở kênh mới — kênh của riêng em, không handler, không phiên dịch công ty. Video đầu tiên, em kể lại mọi chuyện bằng chính đôi tay mình, không lồng tiếng ai khác, phụ đề em tự gõ. Cuối video, em đưa tay ra dấu "cứu em" thời bé — rồi em lắc đầu, đổi thành một dấu mới, cái dấu hai chị em vừa nghĩ ra: *em tự cứu.*
Còn tôi thì rời khỏi vùng đèn của mạng. Tôi quay về với những buổi dịch lặng lẽ ở toà án, bệnh viện, mấy lớp học cho người điếc — nơi chưa ai từng biết tôi là "kẻ cướp chồng". Buông ánh hào quang không phải là bị tước đoạt. Lần này, đó là tôi chọn.
Buổi chiều dọn xong đống thiết bị mượn của studio, Lâm ngồi xuống trước mặt tôi. Anh không cầm theo tập hồ sơ nào, không chiếc USB nào để hất trượt qua mặt bàn như cái ngày anh còn là kẻ tôi ghét nhất.
Anh chìa hai bàn tay ra, vụng về, ngượng nghịu.
"Dạy tôi một dấu đi," anh nói. "Dấu gì cũng được."
Tôi dạy anh chữ "tin". Anh ký sai bét, ngón tay cứng đơ như khúc gỗ, cái dấu méo xệch chẳng ra hình gì. Tôi thở dài, cầm lấy tay anh, nắn lại từng ngón một.
Người đàn ông đầu tiên muốn học thứ tiếng của em tôi, trước cả khi cần đến tôi phiên dịch. Tôi tự giễu, lần cuối, cho khép lại câu chuyện này:
"Thôi được. Ký sai đến thế thì… dạy nốt vậy."
Và ngoài kia, lần đầu tiên sau rất lâu, không còn một ống kính nào chĩa vào chúng tôi.