第5章
: Phiên dịch bằng hành động
Sáng hôm sau, chú Dũng đứng giữa khu làm việc, đặt tay lên vai Khải Phong.
— Phong quyết đoán, năng lực thì không ai phủ nhận. Chỉ tiếc đôi khi nó coi trọng tiến độ hơn con người.
Ông nói vừa đủ nhỏ để tỏ vẻ riêng tư, cũng đủ lớn cho những bàn gần đó nghe.
Khải Phong gỡ tay ông xuống.
— Buổi họp chiều nay sẽ trả lời.
— Chú chỉ sợ cháu càng giải thích, nhân viên càng nghĩ mình bị ép bênh.
Ông Dũng cười hiền, quay sang tôi.
— Cô An vừa gặp tai nạn, nên nghỉ ngơi đi. Đừng để lòng biết ơn khiến cô đứng sai chỗ.
Tôi cũng mỉm cười.
— Cảm ơn chú đã lo. May mà đứng đúng hay sai có thể kiểm tra bằng bằng chứng, không cần đo lòng biết ơn.
Nụ cười của ông cứng lại rồi nhanh chóng dịu xuống.
— Người trẻ thẳng thắn là tốt.
— Người lớn minh bạch còn tốt hơn ạ.
Ông Dũng bỏ đi. Thảo Vy trượt ghế sang bên tôi.
— Tao nghe mùi trà xanh pha với thuốc độc.
— Đừng ngửi nữa. Mở kho email giúp tao.
Khải Phong gọi tôi vào phòng, đóng cửa rồi nói ngay:
— Cô đứng ngoài chuyện này.
— Không.
— Quốc Dũng nhắm vào tôi. Cô xuất hiện sẽ bị nói là bênh vì vụ tai nạn.
— Tôi đang bảo vệ sự thật, không phải làm phiên dịch viên riêng cho anh.
— Tôi không cần anh nghĩ hộ — tôi nói. — Cho tôi quyền truy cập các tài liệu công việc có thể công bố.
Khải Phong nhìn tôi như muốn tìm chút do dự, nhưng tôi chỉ nâng cằm.
— Cô chắc chứ?
— Tôi không dùng thứ nghe được làm bằng chứng. Tôi sẽ dùng email, lịch và người có mặt. Nếu anh trong sạch, đừng cản tôi.
Anh mở quyền truy cập.
— Ba giờ trước buổi họp.
— Hai giờ là đủ.
— Đừng liều.
— Câu này anh nên tự dán lên màn hình.
Tôi cùng Vy dựng lại đoạn ghi âm từ cuộc họp điều chuyển ba tháng trước. Anh Tuấn thuộc nhóm hạ tầng nhớ rõ phần bị cắt.
— Anh Phong nói nếu một người không chịu được áp lực thì thay người khác — tôi mở đoạn ghi âm. — Sau đó là gì?
— Không phải “chịu được áp lực”. Hôm ấy anh ấy nói về ca trực kéo dài sau khi máy lạnh phòng máy hỏng. Ý là ai có dấu hiệu kiệt sức phải được thay ca, dự án không được phép giữ họ lại.
— Anh có tài liệu xác nhận không?
— Có email phân ca. Anh Phong còn tự nhận ca đêm để ba người bọn tôi về.
Email phân ca ghi rõ Khải Phong chịu trách nhiệm tiến độ và không giảm đánh giá những người rời ca.
Vy huýt sáo.
— Mặt lạnh nhưng làm đơn xin chịu đòn thay cả đội.
— Tập trung.
— Tao đang tập trung mê bằng chứng.
Chúng tôi tìm thêm lịch điều chuyển và xác nhận của bốn người. Một quản lý từng nhận đoạn ghi đã chuyển nguyên chuỗi thư sang hòm thư kiểm soát nội bộ ngay trong buổi sáng.
— Tôi thấy bản ghi bị cắt nên giữ nguyên thư gốc, không tải xuống hay sửa tên tệp — anh nói.
Mười phút sau, thư ký ban điều hành gửi cho chúng tôi bản sao có nhật ký chuyển tiếp, cho phép dùng trong phiên đối chiếu. Người gửi đầu tiên là hòm thư công việc của Lê Quốc Dũng: “Đây là bản đầy đủ, có thể dùng để đánh giá quan điểm lãnh đạo của Khải Phong.”
Vy đập nhẹ xuống bàn.
— Thực đơn đánh sếp chú bằng món nguội đã đủ.
— Đánh bằng timeline, đỡ phải xin nghỉ vì đau tay.
Cửa phòng mở ra. Khải Phong bước vào, đặt cốc nước chanh ít đường bên phía tay lành của tôi.
— Nghỉ năm phút.
— Chúng tôi còn một chuỗi cần đối chiếu.
— Mắt cô đỏ rồi.
*Tay cũng bắt đầu đau. Cô ấy cứ giấu bằng cách co ngón út.*
— Đừng làm quá.
— Câu đó là của tôi.
Anh đưa tay định cầm tập tài liệu, tôi gạt ra.
— Tôi tự cầm được.
— Tôi biết.
— Biết mà vẫn giành?
— Vì cô không biết nghỉ.
Vy ôm máy tính đứng dậy.
— Tao đi xác nhận lời chứng. Hai người cứ tiếp tục họp về quyền sở hữu cái cốc.
Tôi giữ cốc nước lại. Khải Phong ngồi cạnh tôi, mùi hương gỗ quen thuộc kéo đến cùng giọng nói trong đầu.
*Nếu cô ấy bị liên lụy, mình sẽ rút khỏi dự án.*
— Anh mà tự rút, tôi công khai luôn biên bản anh cản trở điều tra.
Anh quay sang.
— Tôi chưa nói gì.
— Vậy tốt.
Khải Phong bỗng cười khẽ. Nét lạnh tan đi, đôi mắt sâu dịu hẳn, đẹp đến mức tôi quên phải cà khịa.
Trước cửa hội trường, Vy đưa tôi bộ hồ sơ. Bên trong, ban điều hành và gần hai trăm nhân viên đang chờ.
Khải Phong đứng sát bên phải tôi. Bàn tay anh siết lại rồi buông, nhưng trong đầu không có một âm thanh nào.
Tôi bước gần thêm nửa bước. Vẫn im lặng.
— Anh đang làm kênh im? — tôi hỏi nhỏ.
Anh không trả lời, chỉ chỉnh mép băng hơi lệch trên tay tôi.
Sự trống rỗng khiến ngực tôi hụt xuống. Mới vài ngày trước tôi còn mong thoát khỏi cái đài ấy, giờ lại thấy như mất một điểm tựa.
Khải Phong mở cửa.
— Nếu muốn dừng, vẫn còn kịp.
Tôi ôm bộ hồ sơ, bước qua anh.
— Tôi không cần nghe anh mới biết mình đang làm gì.
Cánh cửa khép lại. Nếu tiếng lòng anh thật sự biến mất, tôi còn đủ tin anh không?