Cả Nhà Chồng Là Fan Truyện Tôi Viết Về Họ
Chương 4

Chương 4

Ân nhân bị bôi đen

Chỉ có năm người ở bàn ăn đó. Đêm ấy tôi gần như không ngủ.

Sáng ra, tôi quyết định làm cái việc lẽ ra phải làm từ đầu: tự đi kiểm cái "tội" đinh nhất mà nguồn tin dựng cho mẹ. Cái tội tôi viết thành cao trào cả bộ truyện — "bà mẹ chồng ép con trai chọn giữa gia đình và vợ, âm thầm cắt phần thừa kế của con dâu ngoại tộc".

Nếu chuyện đó cũng bịa nốt, thì tôi đã bôi đen mẹ tới tận cùng.

Tôi lấy cớ "học làm dâu đảm", sang phòng bà Đoan pha trà, vòng vo hỏi chuyện cổ phần nhà chồng. Bà nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ:

— Tự dưng hỏi mấy cái đó làm gì? Con gái con đứa lo cơm nước đi.

— Dạ con... con muốn hiểu việc nhà để đỡ đần anh Khang. — Tôi cười cầu tài, trong bụng thầm nghĩ mình diễn dở tệ.

Bà hừ một tiếng, nhưng cũng lôi ra một xấp hồ sơ cũ, ném lên bàn:

— Muốn hiểu thì đọc. Đằng nào cũng là người nhà.

Tôi lật xấp hồ sơ. Rồi tôi lặng đi.

Hai năm trước, khi họ Trần bàn chia lại cổ phần, có một điều khoản: "dâu ngoại tộc không được tính phần trong tài sản gốc". Điều khoản đó, nếu thông qua, thì tôi — đứa con dâu ngoại tộc — sẽ trắng tay nếu vợ chồng có mệnh hệ gì.

Người gạch bỏ điều khoản đó, ký tên phản đối đầu tiên, là bà Đoan.

Bên lề trang giấy, nét chữ cứng cỏi của bà: *"Con dâu cũng là người nhà. Ai đối xử với nó như người ngoài, trước hết hỏi tôi."*

Tôi cầm tờ giấy, tay lạnh toát. Người đàn bà tôi viết thành "ác nữ nhẫn tâm với con dâu", hai năm trước đã lặng lẽ đứng ra che cho tôi — mà chưa từng kể nửa lời.

Tối đó tôi đưa tờ hồ sơ cho Khang, giọng nghẹn:

— Anh biết chuyện này không?

— Biết. — Anh đáp, không né. — Anh biết từ đầu.

— Anh biết mẹ từng bảo vệ mình. Ba tuần nay anh còn biết tôi viết mẹ thành ác nữ — sao anh không nói? — Tôi bật lên. — Một câu thôi, tôi đã dừng lại!

Khang im lặng một lúc. Rồi anh nói, chậm và chắc:

— Anh định nói. Ngay hôm anh biết. — Anh nhìn tôi. — Nhưng nói suông thì được gì? Anh mà bảo "mẹ là ân nhân, nguồn tin của em toàn bịa", em có tin không? Không. Em nghĩ anh bênh mẹ, rồi hoặc cãi tới cùng, hoặc cuống lên chạy xuống thú tội với cả họ ngay đêm ấy — mà người của anh Bảo lúc đó vẫn đang dò admin. Em tự khai là hết đường lui: cả họ biết em bôi mẹ, gỡ không kịp nữa. Anh cần một vụ kiểm được tận tay để em tự thấy, chứ không phải một câu anh nói rồi em ngờ anh.

Anh gõ ngón tay lên màn hình chương bốn mươi bảy, giọng trầm xuống:

— Mà ba tuần đó anh có ngồi yên đâu. Anh lặng lẽ dò lại vài chuyện nguồn tin đưa — cái đúng cái ngờ ngợ, nhưng chưa đủ chắc để dí vào mặt em nói "nó bịa". Còn mấy chương em sắp đăng thì anh canh từng cái. Cái chương đuổi giúp việc giữa mưa này — cái "tội" mới nhất em sắp tung ra — em còn viết dở, chưa kịp đăng. Cái đêm anh đặt máy tính bảng lên bàn chính là đêm anh chặn nó lại, trước khi ngón tay em bấm nút. Từ đó, chuyện nào chưa kiểm thì đừng hòng lên trang — đó là lý do anh ra cái điều kiện kia. Anh thà để em giận ba tuần, chứ không để em đăng thêm một điều rút cả đời không lại.

Anh lặng một nhịp:

— Có thể anh sai. Có thể anh nên tin em sớm hơn. Nhưng lúc đó, anh sợ mất em hơn sợ em giận anh.

Tôi đứng chết trân. Suốt tám tháng cầm bút, tôi cứ tưởng mình là người thông minh nhất phòng. Hoá ra ba tuần nay, người đàn ông ít nói này đã lặng lẽ ôm cả hai bí mật — bí mật tôi mới giấu và ân tình mẹ giấu đã hai năm — chịu kẹp ở giữa, chỉ để chờ tôi tự lớn.

— Anh khờ lắm. — Tôi lí nhí.

— Ừ. — Anh nâng cằm tôi lên, ngón tay chai sạn chặn giọt nước nơi khoé mắt, dừng lại ở cái nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái tôi — cái nốt ruồi mà đêm cưới anh từng bảo "nhìn là biết cả đời gỡ không ra". Anh nhìn lâu tới mức mặt tôi nóng bừng, phải cụp mi xuống trốn. — Lấy phải nhà văn, khờ là đúng rồi.

Vậy là rõ nửa vế: mẹ là ân nhân, không phải ác nữ. Còn kẻ bịa ra "ác nữ"? Tôi và Khang khoanh lại — kẻ đó ngồi ở bàn cơm năm người, biết chuyện nội bộ, và hưởng lợi nếu uy tín mẹ sụp trước kỳ chia cổ phần.

Tất cả mũi tên chỉ về một người: anh cả Gia Bảo. Người duy nhất có động cơ tiền bạc rõ ràng.

Tôi gần như chắc chắn là anh Bảo. Cho tới chiều hôm sau.

Chị Thùy ghé phòng tôi, tay cầm một tập ảnh chụp màn hình, giọng vẫn ngọt như mọi khi:

— Vy này, chị vô tình thấy mấy cái này trong nhóm chat họ hàng, thấy liên quan chuyện tung tin về mẹ nên đưa em xem. — Chị đặt tập ảnh xuống, vuốt cho phẳng, cười dịu. — Em nhạy chữ nghĩa, lần ra kẻ xấu chắc nhanh hơn chị. Mà em nói xem, kẻ nào rảnh rỗi mà đi bịa cả một bà mẹ chồng lên mạng thế không biết. Ác thật em nhỉ?

Tôi cầm tập ảnh. Máu dồn hết lên đầu.

Trong đó là những "chi tiết" về mẹ — góc nhìn, giọng điệu, cách bôi đen — trùng khít đến rợn người với luận điệu của "người trong nhà" nhắn cho tôi mỗi tuần. Trùng tới mức như cùng một cái đầu nghĩ ra.

Tôi ngẩng lên nhìn chị Thùy đang cười hiền.

Sao chị dâu tôi lại biết đúng cái thứ mà chỉ "nguồn tin" của tôi mới biết?