Chapter 2
Điều kiện của chồng
Tôi ngồi xuống, lưng thẳng như bị cáo. Trong đầu đã soạn sẵn ba kịch bản: anh mắng, anh doạ ly hôn, anh mách mẹ.
Khang không làm cái nào.
— Từ bao giờ? — Tôi hỏi trước, giọng khô khốc.
— Ba tuần. — Anh nhún vai. — Cái máy tính bảng em quên thoát, anh mở ra là thấy trang admin. Với lại cô con dâu trong truyện hay lẩm bẩm một câu — "thôi, mình là dâu, mình chịu" — đúng cái giọng em vẫn càu nhàu khi rửa bát. Văn em có mùi, Vy ạ. Anh đọc là biết.
Tôi á khẩu. Bị chồng nhận ra qua... mùi văn.
— Anh định làm gì? — Tôi cắn răng. — Mách mẹ? Đăng đàn bóc tôi?
— Nếu định mách thì anh mách ba tuần trước rồi. — Khang cầm cái máy tính bảng lên, lật lật mấy chương. — Anh định làm cái này cơ.
Anh xoay màn hình, dừng ở chương bốn mươi bảy, đoạn tôi viết "bà mẹ chồng đuổi cô giúp việc ra giữa trời mưa, mặc kệ bà ta sốt cao". Khang gõ ngón tay lên dòng đó.
— Chuyện này. Em lấy ở đâu ra?
— Nguồn tin. — Tôi buột miệng, rồi im. Nhưng đã lỡ. — Có một tài khoản ẩn danh, tự xưng người trong nhà. Mỗi tuần nhắn tôi vài chuyện về mẹ. Toàn chuyện thật, tôi có kiểm mà. Hồi đầu tôi còn dò lại được mấy vụ, đúng hết.
— Hồi đầu. — Khang lặp lại, nhấn vào hai chữ đó. — Còn vụ đuổi giúp việc giữa mưa này, em kiểm chưa?
Tôi khựng lại.
— Anh không bắt em dừng viết. — Anh nói, chậm rãi. — Truyện là của em, danh em, nhuận bút cũng nuôi em. Anh không có quyền. Nhưng anh có một điều kiện.
— Điều kiện gì?
— Từ giờ, mỗi tình tiết về nhà này, trước khi đăng, hai đứa cùng kiểm. Chuyện nào có thật thì em cứ viết. Chuyện nào không kiểm được thì để đó. — Anh nhìn thẳng vào tôi. — Anh không sợ em bôi xấu mẹ. Anh sợ em đăng một điều sai rồi cả đời rút không được. Em là người viết, em hiểu chữ nghĩa nặng cỡ nào, hơn ai hết.
Tôi định cãi, nhưng anh nói tiếp, giọng vẫn nhẹ hều:
— Với lại, cái thằng "rành mạng" của anh Bảo á. Nó nhắn anh chiều nay, khoe sắp dò ra admin Dâu Tây. — Khang ngừng một nhịp. — Anh bảo nó thôi. Nói tác giả là đối tác làm ăn của anh, đụng vào thì hỏng việc lớn. Nó xoá luôn cái đơn dò.
Tôi ngẩng phắt lên.
— Anh... chặn giúp tôi?
— Anh xoá giúp em một dấu vết. — Anh đứng dậy, với tay tắt đèn bàn. — Còn lại, tự em phải viết cho tử tế.
Cả người tôi nóng ran, chẳng biết vì tức hay vì gì khác. Người đàn ông này mới biết vợ mình bôi nhọ mẹ ruột anh được ba tuần, mà việc đầu tiên anh làm là đi xoá dấu vết giúp tôi.
— À. — Khang quay lại ở cửa. — Câu mở chương bốn mươi bảy của em dở. "Mưa rơi tầm tã như lòng bà ta lạnh giá" — sến. Viết lại đi.
— Anh... — Tôi nghẹn. — Anh đọc kỹ tới mức chê từng câu à?
— Biên tập viên mà. — Anh nhún vai, khép cửa.
Tôi ngồi thừ ra giữa phòng, tự ái nghề nghiệp bốc lên tận đỉnh đầu, quên sạch chuyện mình vừa bị bắt thóp.
Hôm sau, hai đứa lấy cớ về thăm quê ngoại, tạt qua nhà cô Bảy — người giúp việc cũ mà "nguồn tin" bảo đã bị mẹ đuổi ra giữa mưa.
Cô Bảy đang phơi nắng ngoài sân, khoẻ re. Nghe tôi hỏi khéo, cô trợn mắt:
— Ai bảo bà Đoan đuổi tôi? Bậy nào! Hôm đó tôi sốt cao, chính bà bắt taxi đưa tôi đi viện, trả viện phí, còn dúi cho hai tháng lương bảo về quê dưỡng sức. Bà ấy nói năng khó nghe thật, chứ bụng thì tốt lắm cô ơi.
Tôi và Khang nhìn nhau.
Chuyện "ác nữ đuổi người ốm giữa mưa" tôi viết ra, đăng cho mấy vạn người đọc, chửi rủa mấy nghìn bình luận — sự thật ngược lại hoàn toàn.