Chapter 3
Nguồn tin
Về nhà, tôi mở lại toàn bộ tin nhắn của "người trong nhà" — cái tài khoản ẩn danh nửa năm nay nuôi tôi bằng "tư liệu".
Khang kéo ghế ngồi cạnh. Hai đứa chia màn hình làm đôi: một bên là tin nhắn, một bên là những gì kiểm được.
— Nhìn đây. — Tôi chỉ. — Mấy tin đầu tiên, tháng thứ nhất: "bà Đoan mắng con dâu trước mặt khách", "bà Đoan chê con dâu tiêu hoang". Mấy cái này thật. Em chứng kiến, em còn là nạn nhân. Nên em tin.
— Rồi từ tháng thứ ba. — Khang rê ngón tay xuống. — "Bà Đoan bí mật cắt tiền dưỡng già của bà nội", "bà Đoan ép con trai bỏ vợ". Mấy cái này em có tận mắt thấy không?
Tôi lặng đi. Không. Toàn là chuyện hậu trường, chuyện động cơ, chuyện xảy ra sau những cánh cửa đóng. Tôi không kiểm được cái nào. Tôi chỉ tin, vì mấy tháng đầu nguồn tin nói đúng.
— Thật trộn bịa. — Khang gật gù. — Phần ai cũng thấy thì để thật: mẹ gắt, mẹ soi, mẹ nói khó nghe. Phần không ai kiểm được thì bịa: mẹ ác, mẹ nhẫn tâm, mẹ có mưu đồ. Người này giỏi. Cho em ăn đồ thật đủ no để em nuốt luôn đồ giả.
Tôi thấy lạnh gáy. Nửa năm nay tôi cứ tưởng mình cầm bút bóc trần sự thật. Hoá ra tôi là con rối, người ta giật dây thế nào tôi múa thế đó, rồi tự hào vì điệu múa của mình.
— Đỉnh thật. — Tôi bật cười khan. — Tôi thành tác giả trinh thám bất đắc dĩ, đi điều tra chính cái truyện mình bịa ra. Nghi phạm là nhân vật của tôi.
— Vấn đề bây giờ là ai. — Khang gõ bút xuống bàn. — Ai nhắn cho em? Ai biết chuyện trong nhà đủ để trộn thật vào bịa?
Chúng tôi liệt kê. Cô giúp việc cũ — không, cô nghỉ nửa năm rồi, chuyện gần đây không biết. Anh Bảo? Anh cả có động cơ rõ nhất — cả nhà ai chả biết sắp tới kỳ chia lại cổ phần, anh mà hạ được uy tín mẹ thì phần nhánh anh nặng thêm. Tôi ghi tên anh Bảo, khoanh tròn.
— Hay là... — Tôi hạ giọng. — Chính mẹ tự dựng? Để lấy tiếng khổ, lấy lòng thương?
Khang liếc tôi, không đáp. Nhưng khoé môi anh giật giật, kiểu "em nhà văn giàu trí tưởng tượng thật".
Chị Thùy thì tôi gạch ngay. Chiều đó chị còn sang tận phòng, ngồi bóc cam cho tôi, sốt sắng:
— Nghe nói có kẻ tung tin bậy bạ về mẹ hả em? Ai mà ác thế không biết. Để chị nghĩ xem trong nhà có ai hay ra ngoài buôn chuyện không, chị soi giúp em.
Chị dịu dàng thế, lo cho mẹ thế. Tôi còn thấy áy náy vì đã lỡ nghĩ xấu cả nhà.
Bữa cơm tối, câu chuyện tự dưng rẽ hướng. Một bà thím họ sang chơi, tay chưa buông cuốn "Nhật ký làm dâu" bản in, buột miệng:
— Này, cái nhà trong truyện sao giống nhà mình thế nhỉ? Cũng hai anh em trai, cũng bà mẹ chồng khó tính, cũng cô con dâu ngoại tộc bị soi từng đồng. Hay tác giả là người quen nhà mình?
Cả bàn khựng một giây. Anh Bảo đập bàn:
— Nếu thật thì càng phải truy! Đứa nào dám bôi bác họ Trần lên mạng cho thiên hạ cười, tôi lôi bằng được ra ánh sáng.
Tôi cúi mặt ăn, tay cầm đũa run run — họ đang truy chính tôi mà không biết.
Chỉ có một người không nói gì. Bà Đoan — người mọi khi oang oang khen truyện, chê "ác nữ" không tiếc lời — giờ lặng lẽ gấp cuốn sổ tay bìa da, úp xuống bàn, mắt nhìn xa xăm. Bà không đòi truy tác giả. Cũng không bình phẩm thêm nửa câu.
Lạ thật. Tôi liếc bà, trong đầu gợn một nghi ngờ xấu xí: hay bà thừa biết truyện viết về nhà mình, mà giả câm giả điếc vì còn tật gì chưa muốn khơi? Người gì đâu, khen truyện rầm rộ bao lâu, tự dưng á khẩu. Tôi gạt ý nghĩ đi, nhưng cái im lặng bất thường ấy cứ bám theo tôi cả tối.
Dưới gầm bàn, một bàn tay ấm nắm lấy tay tôi, siết nhẹ một cái. Khang. Anh không nhìn tôi, vẫn thản nhiên bàn chuyện cổ phần với anh Bảo, nhưng bàn tay giữ tôi thật chặt, như nói: có anh đây, bình tĩnh.
Tôi hít một hơi. Tay hết run.
Tối đó, đúng lịch, "người trong nhà" nhắn tin mới:
*"Tuần này có chuyện hay lắm nè. Hôm bữa cơm riêng, bà Đoan lỡ miệng khoe sắp sang tên căn biệt thự Thảo Điền cho con trai cưng — cố tình để đứa con dâu ngồi đó nghe, ra ý dằn mặt. Ác chưa?"*
Tôi đọc mà tóc gáy dựng đứng.
Chuyện "sang tên biệt thự Thảo Điền", bà Đoan đúng là có lỡ miệng nói. Nhưng bà nói trong bữa cơm riêng ba hôm trước — bữa cơm chỉ có đúng năm người: bà Đoan, tôi, Khang, anh Bảo, và chị Thùy.
Không có người giúp việc. Không ai khác.
Nguồn tin của tôi, đã ngồi ngay tại bàn ăn đó.