Lời Thú Tội Bằng Đôi Tay
Chapter 3

Chapter 3

"Diễn viên hợp đồng"

Buổi tập "hoà giải" diễn ra trong một phòng quay kín, đèn trắng, ba máy quay và một phiên dịch của công ty đứng khoanh tay soi từng cử động của tôi.

Tôi ngồi cạnh My, dịch lại kịch bản mà Halo viết sẵn cho em "tha thứ". Phiên dịch công ty gật gù: tay tôi chuẩn, thái độ tôi ngoan. Cô ta không biết rằng suốt buổi ấy, em tôi đang kể cho tôi một câu chuyện hoàn toàn khác.

My ký rất chậm, rất đẹp, đúng cái phong cách biểu cảm phóng khoáng đã làm nên tên tuổi em — thứ mà người ngoài chỉ thấy là "hơi điệu". Nhưng cứ vài phút, giữa một câu ngoan ngoãn, ngón tay em lại lệch đi một nhịp — đúng cái trò "nói chồng câu" hai chị em bày ra từ thuở bé.

Tôi ghép từng mẩu, suốt hai tiếng đồng hồ, tim đập mỗi lúc một nhanh.

*"Em… chọn cách này."*

Tôi suýt đánh rơi tập kịch bản.

Em rải tiếp, mỗi mẩu chỉ vài dấu gọn, khuất trong những động tác ngoan ngoãn: *"Họ ép em. Em xin tự ký."* Chỉ chừng ấy thôi, mà tôi lạnh sống lưng khi tự ghép nốt phần còn lại. Cái format "thú tội bằng ký hiệu" mà cả công ty tấm tắc là chân thật, chính là do em gợi ý — không phải để thú tội, mà để giành lấy đúng vài giây đôi tay mình hiện trước ống kính, đủ chỗ giấu một tiếng gọi chỉ tôi đọc được. Em không quay clip diệt tôi. Em mượn ngay cái clip của họ làm phong thư gửi cho tôi.

*"Clip bị cắt. Bản gốc… họ gửi cả cho người kiểm định. Hỏi anh ta."*

Tôi giữ mặt phẳng lặng như mặt hồ, trong khi bên dưới là cả một trận động đất. Tôi ra dấu, thật nhỏ, khuất trong động tác lật trang: *"Sao em biết?"*

My chạm ba dấu, gọn lỏn, nhanh đến mức chỉ tôi bắt được: *miệng — họ — hở.* Họ nói hớ trước mặt em. Cả công ty này quen bàn việc ngay trước mặt một cô gái khiếm thính như thể em là đồ đạc — quên mất rằng em đọc khẩu hình còn giỏi hơn họ nghe.

Vậy là con bé không chờ được cứu. Con bé đã tính. Cái ám hiệu "cứu em" trong clip không phải tiếng kêu của kẻ sắp chết đuối — nó là một lời mời, đặt đúng chỗ, đúng người, chờ đúng tôi tới đọc.

Đứa em tôi tưởng đang giãy giụa dưới đáy, hoá ra đã đứng sẵn ở đó từ lâu, trong tay cầm bản đồ.

Buổi chiều, tôi lần theo một manh mối khác: gã "vị hôn phu" tên Khôi. Cái số lạ từng nhắn tin dàn cảnh "chạm mặt" tôi ngoài phố mấy tháng trước, tôi tra ra, trùng khít với số cũ của gã. Tôi tìm ra gã trong một quán cà phê ẩm thấp, đang cáu bẳn vì bị bùng tiền.

"Anh là Khôi." Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện, không hỏi, chỉ khẳng định. "Vị hôn phu của Vũ Hạ My."

"Cô là ai?" Gã nhíu mày, cảnh giác.

"Là người mà anh 'bị cướp' khỏi tay cô ấy." Tôi đặt xuống bàn tờ in đoạn tin nhắn dàn cảnh, cái số của gã nằm chình ình trên đó. "Những lần 'tình cờ' đụng mặt tôi ngoài phố — ngày nào cũng khít lịch quay của My. Diễn theo giờ, có mệt không?"

Mặt gã tái đi một giây, rồi bật cười khan, cái cười của kẻ hết đường chối. "Hôn phu cái gì." Gã hạ giọng, cay cú. "Tôi đóng theo hợp đồng, có giấy casting, có biên nhận tính công như tính vé gửi xe. Bọn tôi quay cả chục gói nội dung cho công ty đó — ai mà biết cô là ai."

Cả chục gói nội dung, nghĩa là chuyện này chưa bao giờ chỉ nhắm vào mình tôi. Và cũng không chỉ mình em.

Tôi bước ra khỏi quán, đầu ong ong, tự cười khan một tiếng. Mối tình người ta đồn tôi đi cướp, hoá ra được thanh toán theo ca, như một chỗ trông xe. Rồi tiếng cười tắt ngấm khi trong đầu tôi ghép lại đúng bốn chữ của em: *em chọn cách này.*

Tối, quay lại phòng quay lấy túi bỏ quên, tôi đụng phải cảnh handler của My sấn tới, đòi kiểm điện thoại tôi. Tôi chưa kịp phản ứng thì một bóng người bước chắn ngang.

Lâm. Anh đến "giám sát tính thật" cho buổi tập. Anh không nhìn tôi, chỉ nhìn gã handler, giọng phẳng và lạnh: "Đây là thiết bị của người đang phối hợp kiểm chứng. Anh không có thẩm quyền đụng vào. Bỏ tay xuống." Gã kia lùi lại một bước.

Tôi khựng một nhịp. Kẻ đã ký giấy đạp tôi xuống bùn vừa vô thức chắn cho tôi một đường lui. Tôi chưa gọi được tên cái cảm giác vừa dâng lên trong ngực, và tôi không cho phép mình gọi.

Trên đường về, tôi ghép nốt mẩu mã cuối cùng của My, và mọi thứ khớp vào nhau lạnh người.

Bản gốc — cái bản chưa cắt mà tôi đang cần đến tuyệt vọng — nếu lời em tôi đúng, thì không nằm trong két sắt nào của Halo, mà đang ở trong tay người đàn ông cầm tập hồ sơ đứng bên kia phòng quay: kẻ đã ký giấy bác đơn tôi, cũng là kẻ vừa vô thức chắn cho tôi một nhịp. Halo giao trọn dữ liệu cho anh ta để "xác thực", và dân trong nghề như anh ta thường giữ nguyên tư liệu chừng nào khiếu nại còn treo. Tôi chưa dám chắc anh ta còn giữ. Nhưng đó là nước duy nhất tôi còn đặt cược được.

Chìa khoá của cả ván cờ, hoá ra, có thể đang nằm trong tay kẻ đã đạp tôi xuống.