Lời Thú Tội Bằng Đôi Tay
Chapter 4

Chapter 4

"Không chỉ mình em"

Tôi chọn cách tiếp cận Lâm ở chỗ đông người, giữa một buổi làm việc của chiến dịch, để không ai thấy lạ.

Tôi không xin xỏ. Tôi đặt xuống trước mặt anh một toạ độ.

"Anh đang giữ bản quay gốc." Tôi nói khẽ, mắt nhìn thẳng. "Tua đến giây hai mươi chín. Có một cụm ký hiệu bị cắt ngang giữa chừng, và sót lại một khung của lần quay khác. Anh là người kiểm định. Anh tự đi mà xem."

Lâm không đáp. Nhưng tôi thấy quai hàm anh cứng lại. Một chuyên viên kiêu nghề không thể nghe một lời thách chính xác đến thế mà bỏ qua — nhất là khi lời thách ấy chạm đúng vào chữ ký của chính anh.

Đêm đó anh nhắn tôi một địa chỉ: một phòng dựng hậu kỳ chật, chỉ còn anh giữa hai màn hình sáng trắng trong bóng tối.

"Bản này Halo giao tận tay tôi để xác thực." Anh mở một thư mục, giọng vẫn cứng như thể đang bào chữa. "Người ta thuê tôi xác nhận đúng một việc: người thật, cảnh thật, không giả mạo. Tôi rà khung hình, thấy khớp, tôi ký. Cô bảo tôi bỏ sót — thì chỉ ra."

"Anh mở tiếng lên." Tôi nói. "Lần trước anh chỉ xem hình, phải không?"

Anh liếc tôi một giây. Rồi anh rê con trỏ tới đúng giây hai mươi chín, kéo thanh âm lượng. Lần đầu tiên, cả tiếng bật lên trong căn phòng.

Trước mỗi câu My ký, một giọng đàn ông vọng vào từ sau máy: *"Quay lại. Câu này. 'Em xin lỗi vì đã im lặng.' Diễn buồn vào."* Rồi câu khác. Rồi câu khác nữa. Từng câu một, quay riêng, bị mớm.

Tôi thấy bàn tay anh khựng lại trên chuột. Dưới ánh màn hình, mặt anh tái đi từng chút một.

"Cái 'lời thú tội' liền một mạch trên clip," Lâm nói, giọng anh lần đầu tôi nghe thấy một vết rạn, "không hề tồn tại trong bản gốc. Nó được ráp từ mấy chục câu rời, quay riêng từng câu. Còn những câu tố đích danh cô — 'chị tôi cướp hôn phu' — em cô chưa bao giờ ký. Chúng nằm ở lồng tiếng và phụ đề. Người ta gán vào."

Anh ngẩng lên nhìn tôi. Tôi đã chuẩn bị tinh thần thấy sự đắc thắng, hoặc sự thương hại. Tôi không ngờ thấy một người vừa nhận ra mình đã bị biến thành con dao.

"Tôi bị thuê để dọn đường cho một trò vu khống," anh nói. "Họ mượn chữ ký của tôi làm con dấu."

"Anh có biết rút chứng nhận là mất nghề không?" Tôi hỏi. "Cả sự nghiệp của anh dựng trên chữ 'đáng tin'. Anh rút, là anh tự thú mình từng ký ẩu."

Lâm im một lúc. Rồi anh đáp, gọn như một nhát cắt: "Tôi ký sai thì tôi tự xé."

Không ai nói thêm câu nào. Trong khoảng lặng đó, kẻ tôi ghét nhất đời vừa trả cái giá đắt nhất để đứng về phía sự thật, và tôi không biết phải cất cơn xúc động ấy vào đâu.

Anh giao bản gốc cùng một bản kết luận kỹ thuật — timecode từng đoạn cắt, khung hình dư, dữ liệu ẩn của tệp, danh sách các câu bị đảo trình tự, và cả tiếng mớm lời — cho tôi và luật sư Đinh Thu, người tôi quen từ các buổi dịch trợ giúp pháp lý cho người khuyết tật. Chị Thu cho mời thừa phát lại lập vi bằng ngay lúc bàn giao, để về sau không ai cãi được chuỗi chứng cứ. Tôi góp vào bản scan hợp đồng hình ảnh mà My đã ký với Halo — thứ tôi giữ lại từ hồi còn quản lý kênh cho em.

Lần theo lời Khôi, chúng tôi tìm ra Quân — một creator ngồi xe lăn, ký với Halo cùng đợt với My, cùng một mẫu hợp đồng, doanh thu cũng bị công ty giữ "cho tiện". Không chỉ mình em tôi. Cả một lớp người bị nhốt trong cùng một tờ giấy.

Khuya, hai chúng tôi ngồi giữa đống giấy tờ trải kín sàn. Lâm cà khịa rằng phiên dịch mà cũng biết đọc timecode. Tôi bảo ít ra tôi không liếc một cái rồi ký cả bản án của người khác. Anh im, rồi khoé môi khẽ nhếch — lần đầu tôi thấy anh gần như cười.

Đúng lúc đó điện thoại tôi sáng lên. Một cái tên.

Tống Mỹ Lan.

Bà gọi tôi lên văn phòng ngay sáng hôm sau. Trợ lý bà đã bắt gặp tôi ngồi với Khôi ngoài quán.

Bà đẩy qua bàn một tờ cam kết — kịch bản chi tiết cho buổi phát sóng "xin lỗi", từng câu tôi phải nói, từng chỗ tôi phải cúi đầu. Nụ cười của bà mỏng như một lưỡi lam.

"Diễn cho tròn vai lần cuối này thôi, cưng." Bà nói, dịu dàng. "Lệch một chữ — kênh của em cô biến mất vĩnh viễn, và chị sẽ có một đơn kiện ngược tống cô ra toà vì tội vu khống doanh nghiệp. Em cô sẽ chẳng còn gì. Kể cả cô."

Tôi cầm bút lên. Tay tôi không run.

Tôi ký.

Bà không biết rằng chữ ký ấy cũng nằm trong kế hoạch của tôi.