Chapter 3
: Sếp bắt đầu phát thanh có chủ đích
Sáng thứ hai, Khải Phong giao tôi một tập tài liệu dày bằng vẻ mặt của người hoàn toàn không có bí mật chung với cấp dưới.
— Kiểm tra trước ba giờ.
Tôi đón lấy, hạ giọng:
— Còn chuyện hôm thứ sáu?
— Chuyện gì?
*Chuyện em nghe được tôi đang nghĩ em đẹp.*
Tai tôi nóng bừng.
— Anh đừng có quá đáng.
Hai đồng nghiệp gần đó ngẩng đầu. Khải Phong nhướng mày, ánh mắt vô tội.
— Tôi giao việc quá đáng ở đâu?
*Hay em muốn tôi nghĩ lại chậm hơn?*
Tôi nghiến răng ôm tài liệu về chỗ. Nghiệp vụ đối phó một gã dùng suy nghĩ trêu người không có trong mô tả công việc.
Đến trưa, tôi xuống căng-tin với Vy. Khải Phong đứng trước quầy, vóc dáng cao nổi bật và khí chất lạnh khiến hàng người phía sau tự động giãn ra.
*Cơm gà sốt gừng, bớt hành. Minh An thích món này.*
Tôi đứng cách anh năm mét, khoanh tay.
*Nếu cô ấy nghe thấy, trong mười giây sẽ xuất hiện bên trái.*
Tôi cố tình bước sang phải.
Khải Phong quay đầu, bắt gặp tôi rồi thản nhiên nói với nhân viên quầy:
— Thêm một phần cơm gà, bớt hành.
— Tôi chưa nhờ anh gọi.
— Tôi gọi cho tôi.
— Anh ăn hai phần?
— Không được sao?
*Một phần cho em. Nhưng em cứ cãi thì tôi ăn thật.*
Tôi kéo khay thức ăn về phía mình.
— Lãng phí thực phẩm không tốt.
Vy nhìn tôi, nhìn anh, rồi nhìn phần cơm.
— Hai người đang nói tiếng Việt phải không?
— Sếp Phong đang làm khảo sát hành vi người dùng.
— Kết quả thế nào? — Khải Phong hỏi.
— Người dùng ghét nhà cung cấp tự tiện.
Anh đặt thìa xuống cạnh tay lành của tôi.
— Nhưng vẫn dùng.
Trong buổi duyệt sản phẩm chiều hôm đó, anh ngồi đầu bàn, ngoài mặt chỉnh tôi từng con số, trong đầu lại đều đặn phát những câu chẳng liên quan.
*Lúc tranh luận, mắt em sáng hơn.*
— Phần dự báo này thiếu căn cứ — anh nói.
*Cũng đẹp hơn.*
— Căn cứ nằm ở trang mười hai — tôi đáp, mắt không rời màn hình.
*Tai đỏ rồi.*
— Anh có thể tập trung chuyên môn không?
Cả phòng im bặt.
Khải Phong đan hai tay trước mặt, giọng điềm nhiên:
— Tôi đang nói về chuyên môn.
Tôi muốn chui xuống gầm bàn, nhưng lòng tự trọng không cho phép. Tôi mỉm cười, chuyển sang trang mười hai.
— Vậy mời anh đọc kỹ. Đôi khi thứ ở trong đầu và thứ nói ra không giống nhau đâu.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Hai trưởng nhóm bên cạnh nhìn nhau như vừa bỏ lỡ một cuộc chiến bằng mật mã.
Thang máy đông nghẹt. Tôi bị ép vào góc, Khải Phong đứng trước mặt, một tay chống lên vách kim loại để người phía sau không va vào bàn tay còn băng của tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi chưa đầy nửa cánh tay; hương gỗ sạch trên cổ áo anh lẫn vào hơi lạnh điều hòa khiến tim tôi đập sai nhịp.
Anh nhìn thẳng bảng số tầng, quai hàm sắc gọn không động đậy.
Trong đầu, giọng anh chậm rãi vang lên.
*Minh An, tôi thích lúc em cãi đến cùng rồi vẫn sửa đúng phần mình sai.*
Tôi nín thở.
*Thích lúc em lén bỏ cà rốt sang bên, thích em mặc màu xanh, thích em cười dù hơi khó chịu vì em không cười với tôi như thế.*
Con số trên bảng mới nhích xuống một tầng.
*Nếu tỏ tình, chắc em sẽ hỏi tôi có đưa yêu cầu này vào đánh giá cuối năm không. Không. Tôi chỉ muốn hỏi, em có thể thử thích tôi được không?*
— Anh có thể bớt vô liêm sỉ trong đầu không?
Mười mấy ánh mắt đồng loạt quay sang.
Khải Phong cúi nhìn tôi, vẻ mặt bình thản như tượng.
— Tôi làm gì?
Vy ở phía sau huých vai tôi:
— Mày ổn không?
— Tao sắp xin chuyển sang bộ phận tự nói tự nghe.
Khải Phong nhìn vành tai đỏ rực của tôi, trong mắt thoáng qua ý cười. Rồi bất ngờ, anh dồn mọi suy nghĩ xuống.
Kênh im bặt.
Tôi ngẩng lên theo phản xạ. Anh cúi sát hơn một chút, giọng thật chỉ đủ tôi nghe:
— Mất sóng?
— Anh…
Thang máy mở cửa. Anh chặn cửa, nhường mọi người ra trước rồi bước đi, để tôi đứng lại với nhịp tim hỗn loạn.
Mấy ngày sau, trò chơi càng quá đáng: khi thì anh phát thanh “nhớ em” giữa cuộc họp, khi tôi quay sang lại dập tắt kênh.
Tôi tự nhắc anh chỉ xem đây là trò tiêu khiển. Một người ở vị trí ấy sao có thể nghiêm túc với cô nhân viên từng cãi anh?
Chiều thứ tư, anh đi ngang bàn tôi, đặt xuống một miếng dán chống nước.
— Thay băng trước khi về.
*Đừng quen tiếng này quá.*
Ý nghĩ ấy lọt ra đột ngột, không có nhịp cố ý trêu chọc.
Khải Phong khựng bước.
*Rồi em sẽ không nghe nữa.*
Tôi nắm chặt miếng dán, nhìn theo bóng lưng anh.
Vì sao anh biết kênh này có thể biến mất?