Chapter 4
: Bốn mươi giây không có nhịp tim
Hồ sơ an toàn không biết nói dối, nhưng nó biết giấu người sau những dòng chữ khô khan.
Tôi xin xem biên bản sự cố. Tài liệu có thời điểm cảnh báo và danh sách sơ cứu, nhưng người kéo tôi ra chỉ được ghi là “quản lý trực tiếp”.
Tôi tìm chị Hồng, trưởng nhóm sơ cứu nội bộ, ở phòng y tế.
Chị vừa thấy bàn tay tôi đã cười:
— Lành đẹp rồi đấy. Còn đau không?
— Em ổn. Em muốn hỏi người đã kéo em ra hôm đó là ai.
Nụ cười trên mặt chị chậm rãi tắt.
— Hồ sơ không ghi sao?
— Chỉ ghi chức danh. Chị nhìn em thế này nghĩa là chị biết.
— Minh An, người ta không muốn em thấy mắc nợ.
— Em có quyền biết chuyện gì đã xảy ra với chính mình.
Chị thở ra, kéo ghế cho tôi ngồi.
— Anh Phong kéo em khỏi giá máy chủ. Dòng điện còn lại truyền sang người anh ấy.
— Anh ấy bị thương thế nào?
— Tim ngừng đập.
— Bao lâu?
— Bốn mươi giây. Bọn chị hồi sức được ngay tại chỗ rồi mới chuyển cả hai đến bệnh viện. Tỉnh lại, câu đầu tiên anh ấy hỏi là tay em có giữ được không.
Bốn mươi giây không có nhịp tim. Vậy mà một tuần sau, anh đứng trong phòng họp đẹp lạnh và nguyên vẹn như chưa từng nằm bất động trên sàn.
— Vì sao mọi người giấu em?
— Anh Phong yêu cầu không chủ động nói. Anh ấy bảo cứu nhân viên là trách nhiệm quản lý, kể ra chỉ khiến em mang thêm gánh nặng.
Tôi đi thẳng lên tầng mười tám, mỗi bước chân nặng như mang theo bốn mươi giây bị đánh cắp.
Khải Phong đang một mình trong phòng. Nắng cuối ngày phủ lên sống mũi và hàng mi anh một vệt vàng mỏng. Thấy tôi, mắt anh lập tức tối lại.
*Cô ấy biết rồi.*
— Anh là người kéo tôi ra?
— Ai nói với cô?
— Điều đó quan trọng hơn câu trả lời sao?
Anh đứng dậy. Dáng người cao lớn thường khiến người khác lùi, nhưng lần này tôi bước thẳng đến trước bàn.
— Tim anh ngừng bốn mươi giây.
— Tôi đã ổn.
— Nên anh có quyền xóa chuyện đó khỏi phần ký ức của tôi?
— Không ai xóa gì cả.
— Anh chỉ yêu cầu tất cả im lặng.
Khải Phong siết hàm, bàn tay chống trên mặt bàn nổi rõ những đường gân.
— Đó là trách nhiệm của tôi.
*Không phải. Lúc lao vào, mình còn chưa biết cô ấy là ai.*
Lồng ngực tôi nghẹn lại. Lần đầu tiên, sự trái ngược ấy không còn buồn cười.
— Anh cứu người xong còn kiêm luôn nghề giấu xác suất tử vong à?
— Minh An…
— Tôi không giận vì mắc nợ anh. Tôi giận vì anh tự quyết định tôi được phép biết gì.
Khi tôi định bỏ đi, anh nâng tay chặn cửa rồi dừng trước khi chạm vào cổ tay còn vết bỏng.
— Tôi không muốn cô chọn bất cứ điều gì vì bốn mươi giây đó.
— Vậy anh nghĩ im lặng sẽ khiến tôi lựa chọn sáng suốt hơn?
— Ít nhất cô sẽ không nhầm lòng biết ơn với…
Anh bỏ lửng. Người có thể lao vào dòng điện không do dự lại không đủ can đảm nói hết một câu.
— Với tình cảm? — tôi hỏi.
Ánh mắt anh khẽ động.
— Anh sợ tôi nhầm, hay anh sợ phải tin tôi biết phân biệt?
*Sợ em thương hại. Sợ em biết tôi đã thích em trước cả khi biết tên.*
— Khải Phong, lần sau muốn bảo vệ tôi, ít nhất phải hỏi xem tôi có cần bị bịt mắt không.
— Sẽ không có lần sau.
— Anh vừa hứa không cứu tôi nữa đấy à?
— Tôi hứa không giấu.
Tôi đang định hỏi vì sao một người chưa biết tên lại đáng để anh liều mạng thì điện thoại cả hai cùng rung.
Một đoạn ghi âm mười bảy giây đang lan khắp công ty, giọng Khải Phong lạnh lùng:
“Nếu một người không chịu được áp lực thì thay người khác. Dự án không thể dừng vì bất kỳ nhân viên nào.”
Bên dưới là dòng chú thích: “Giám đốc kỹ thuật coi nhân viên là đồ thay thế?”
Khải Phong mở email họp khẩn vừa gửi đến. Người đề nghị ban điều hành xem xét tư cách dẫn dự án là Lê Quốc Dũng, chú ruột anh.
Ngoài hành lang, ông Dũng đang bước tới, nụ cười ôn hòa như thể chỉ đến thăm cháu.
— Chú rất tiếc, Phong à. Nhưng người lãnh đạo không biết quý nhân viên thì giỏi đến đâu cũng khó khiến người ta phục.
Lời khen vừa dứt, lưỡi dao mới hiện ra.