第5章
Lật bài
Đêm ấy sảnh Vọng Hồ sáng như một giấc mơ có thật. Năm trăm ngọn nến, khách chật kín — trong đó tôi nhận ra vài gương mặt Vĩnh khoe cả tuần: đối tác của cái lễ ra mắt hắn hẹn công bố ngay sau khi "đính hôn". Hắn không gom người tới xem hắn cầu hôn. Hắn gom họ tới xem hắn thắng.
Nhạc nổi. Vĩnh bước lên, vest trắng, nụ cười đã tập kỹ. Bảo Ngân đứng giữa sân khấu, tay siết bó hoa, mặt trắng bệch dưới ánh đèn. Tôi vuốt lại tà áo, thẳng lưng, đứng vào chỗ của mình cuối sảnh.
Màn hình lớn sáng lên. Dòng chữ đầu tiên của "lời thề" hiện ra — chữ tôi, lời tôi, chiếu cao ba mét trước năm trăm con người.
*"Em không cần anh hứa trước đám đông…"*
Tôi đứng ở console, tay đặt trên bàn điều khiển của ê-kíp mình. Đây là phần của tôi — nội dung, hình chiếu, đúng cái điều khoản nội dung tôi đã đọc kỹ lúc đặt bút ký: studio có quyền ngừng bất kỳ nội dung nào xâm phạm tác quyền hoặc thiếu đồng thuận.
Tôi bấm dừng.
Màn hình tắt phụt. Không có slide nào thay thế, không một dòng tố cáo. Chỉ là một khoảng tối trên nền vải trắng, và năm trăm con người chợt im.
Nụ cười trên môi Vĩnh cứng lại. Hắn quay phắt về phía console, tay siết mép bục — "cạch", một tiếng gỗ khẽ.
— Sự cố kỹ thuật. — Hắn nói to, vẫn cười. — Cho chạy lại—
— Không phải sự cố. — Giọng Thành vang lên từ bên cánh gà, điềm tĩnh mà rõ tới tận cuối sảnh. Anh bước ra, cầm micro của khách sạn. — Tôi là quản lý điều hành nơi này. Theo quy định đặt tiệc, khi có người liên quan chưa đồng thuận, tôi có quyền tạm dừng. Buổi lễ dừng ở đây vài phút.
Anh đưa mắt về phía tôi. Rồi chìa ra chiếc micro thứ hai — không phải cho Vĩnh.
Tôi bước lên. Tôi nghe rõ tiếng giày mình trên sàn gỗ giữa cái im lặng đặc quánh. Có tiếng ai đó thì thầm "cô đạo diễn"; vài người ở hàng ghế đầu nhổm dậy. Tôi cầm micro, và lần đầu trong đời, cái sân khấu tôi dựng cho người khác lại có chính tôi đứng giữa.
— Dòng chữ vừa hiện trên màn hình, — tôi nói, giọng bình thản, — không phải lời thề của chú rể. Đó là một lá thư tình. Do tôi viết. Bốn năm trước.
Cả sảnh rộ lên một nhịp rồi lặng đi.
Tôi mở túi, lấy ra khung ảnh nhỏ tôi vẫn treo ở studio — bản thảo viết tay của chính lá thư đó, nét chữ tôi, mực đã phai.
— Lá thư năm ấy tôi chép làm hai bản. Bản sạch tôi trao cho người tôi yêu; bản thảo này, tôi giữ lại cho riêng mình. — Tôi giơ khung ảnh lên. — Hai năm trước, khi mở studio, tôi đã đăng công khai chính bản thảo này kèm câu chuyện vì sao tôi làm nghề — ẩn tên người nhận. Bài đăng còn nguyên, có mốc thời gian. Quý vị mở điện thoại, gõ tên studio tôi, sẽ thấy: cùng một nét chữ, cùng từng câu từng chữ, đăng từ hai năm trước — sớm hơn "lời thề" tối nay rất lâu.
Tôi để mắt dừng trên dòng cuối, dòng riêng tư nhất tôi từng viết cho một người, cứ tưởng sẽ chẳng ai đọc lại.
— Trong thư có một câu: "những đêm em sợ bóng tối, anh để lại một ngọn đèn." — Tôi quay sang Vĩnh. — Chữ "em" trong đó là tôi. Người sợ bóng tối là tôi, không phải Bảo Ngân. Anh chép nguyên cả nỗi sợ của người cũ vào lời cầu hôn người mới, không buồn đổi lấy một chữ — kể cả chữ "em".
Tôi nhìn xuống hàng ghế đối tác.
— Buổi lễ này không dựng để hỏi cô ấy có đồng ý hay không. Nó dựng để quý vị nhìn thấy một "người đàn ông của gia đình", đúng lúc anh ta cần quý vị tin điều đó nhất. Rất tiếc, phần cảm động nhất của màn trình diễn… là đồ đi mượn.
Thành trao micro cho em gái. Bảo Ngân cầm lấy, tay vẫn run, nhưng cô nhìn thẳng vào Vĩnh.
— Em chưa từng nói đồng ý. — Cô nói, cả sảnh nghe rõ từng chữ. — Bây giờ em nói, ở đây, để không ai ép em lần nữa: không.
Vĩnh mở miệng, nhưng chẳng còn kịch bản nào để đọc. Nụ cười vẫn dính trên mặt hắn, méo đi, không rơi xuống nổi. Vài vị khách hàng ghế đầu — những đối tác hắn mời tới — lặng lẽ đứng dậy, khoác áo, đi ra.
Sảnh vỡ thành trăm tiếng xì xào. Tôi bỗng thấy rã rời. Giữa biển người ấy, một bàn tay khép quanh cổ tay tôi, chắc và ấm, kéo tôi luồn qua đám đông ra cửa hông — con đường tôi từng vẽ trên sơ đồ để chừa cho Bảo Ngân, giờ chính tôi đi qua.
Ra tới hành lang, Thành cởi áo khoác choàng lên vai tôi. Hành lang sáng đèn — dãy đèn anh vẫn dặn để nguyên từ mấy tuần trước.
— Anh biết. — Anh nói, khi tôi còn chưa kịp hỏi. — Từ hôm khách đặt chỗ. Tên chương trình họ gửi có một câu lạ, "lời thề thật không cần đông người làm chứng". Anh tra. Ra một bài đăng hai năm trước, có tấm ảnh bản thảo viết tay. Anh đọc hết. — Anh dừng một nhịp. — Nên anh biết cô chủ studio là ai. Và anh biết có một người sợ bóng tối.
Tôi đứng im. Dãy đèn hành lang. Ly cà phê nhạt. Buổi tổng duyệt đổi giờ. Tất cả những chi tiết rời rạc bỗng xâu lại thành một sợi.
— Còn chuyện "lời thề" tối nay là chính lá thư đó, — anh nói tiếp, — thì tới khi khách sạn nhận toàn văn để dựng chương trình, anh mới nối ra. Anh im, vì nói ra thì em phải chọn: hoặc bỏ hợp đồng đang cứu studio, hoặc đứng nhìn. Anh không muốn ép em chọn. Anh chỉ muốn, tới lúc em chọn, em không phải chọn một mình.
Tôi làm nghề khiến người ta tin vào lời tỏ tình. Tôi dựng cả nghìn câu ngọt cho thiên hạ. Vậy mà đứng trước người đàn ông vừa nói với tôi những câu chẳng hề được dàn dựng ấy, tôi — lần đầu — không biết phải đáp thế nào.
---