Đêm Trước Buổi Xem Mắt, Tôi Hôn Một Người Lạ Đeo Mặt Nạ
Chương 1

Chương 1

: Người lạ đeo mặt nạ

Giả vờ chưa nhận ra nhau.

Người đàn ông nói câu ấy vào lúc mười giờ ba mươi sáng, sau khi tôi đã hôn anh chưa đầy mười hai tiếng. Nhưng chuyện khiến tôi muốn bật cười nhất không phải chiếc mặt nạ đã biến mất, mà là hai bộ hồ sơ dày cộp nằm giữa chúng tôi, mỗi bộ đều cố chứng minh người đối diện đáng giá đến mức nào.

Tối hôm trước, tôi tới No Résumé vì muốn có hai giờ không ai biết mình hữu dụng.

Ở bàn tiếp nhận, nhân viên câu lạc bộ kiểm tra giấy tờ, tình trạng độc thân rồi niêm phong điện thoại của tôi. Cô gái mặc đồng phục đen chỉ nút trợ giúp dưới vòng tay giấy và nhắc: không chạm khi chưa được đồng ý; khách có thể rời đi bất kỳ lúc nào; bảo vệ trực ở hai lối ra.

— Cô đã hiểu hết chưa ạ?

— Tôi không ký vào điều khoản chưa đọc.

Tôi lật mặt sau tờ cam kết, đọc nốt ba dòng chữ nhỏ rồi mới ký tên giả được cấp cho đêm nay.

Lần hẹn gần nhất, người đàn ông kia hỏi danh sách tác giả tôi đại diện trước khi hỏi tôi uống gì. Thành ra đêm nay, được xem như một người phụ nữ trước khi bị xem như một lối tắt kinh doanh, nghe còn xa xỉ hơn cả sâm-panh.

Tôi mặc váy lụa xanh đậm, phần cổ vuông ôm lấy xương quai xanh, mái tóc dài được búi thấp để lộ chiếc cổ thanh mảnh dưới hai dải dây buộc mặt nạ. Ở cổ tay trái, tôi buộc thêm một dải ruy-băng xanh đồng màu làm điểm nhấn. Lúc bước qua tấm rèm nhung, người phục vụ ở cửa khựng lại nửa nhịp rồi mới nhớ đưa tôi thẻ đồ uống. Tôi không tự khen mình đẹp; ánh mắt người khác đã làm phần việc ấy đủ rõ.

Phòng khiêu vũ chỉ sáng bằng những chùm đèn màu hổ phách. Bản tango đầu tiên vừa dứt, tôi đã nhìn thấy anh đứng cạnh cột đá phía đối diện.

Anh đeo bán mặt nạ đen, sơ mi cùng màu ôm lấy bờ vai rộng, dáng người cao thẳng đến mức đám đông vô thức chừa quanh anh một khoảng vừa đủ. Ánh đèn lướt qua sống mũi sắc và đường quai hàm gọn dưới mặt nạ; bàn tay đặt hờ trên thành ly nổi những đường gân mảnh, cổ tay áo khép bằng một cặp khuy mã não. Chiếc bên trái nguyên vẹn, chiếc bên phải có đường vá vàng và sứt một góc nhỏ.

Anh không phô trương, vậy mà âm lượng quanh đó tự hạ xuống.

Tôi cầm ly nước khoáng đi ngang qua. Anh xoay người, chắn đúng nửa bước chứ không chặn lối.

— Tôi có thể mời cô một điệu không?

— Anh thường hỏi thẳng thế à?

— Tôi thích biết ranh giới trước khi bước vào.

— Nghe giống thẩm định rủi ro hơn tán tỉnh.

Khóe môi anh nhích lên. Giọng nói trầm, sạch, không có chút men nào.

— Còn cô biến một lời mời thành rà soát điều khoản. Chúng ta hòa.

Tôi đặt tay phải vào bàn tay trái anh.

— Một điệu.

Anh chờ tôi đứng đúng vị trí mới hỏi:

— Tôi đặt tay ở lưng trên của cô được không?

Tôi gật đầu. Bàn tay phải của anh dừng trên bả vai tôi, vững nhưng không ép, dẫn tôi vào nhịp nhạc bằng một chuyển động vừa đủ. Tôi từng học tango vài tháng, anh thì rõ ràng đã quen kiểm soát từng bước chân. Thế nhưng mỗi lần tôi đổi trọng tâm chậm, anh đều chờ thay vì kéo.

— Anh luôn cẩn thận thế này sao?

— Chỉ khi thứ trước mặt đáng để cẩn thận.

Một câu nghe rất trơn. Lạ thay, qua miệng anh lại không hề nhẹ.

Khi nhạc chuyển nhịp, giáo viên hướng dẫn trên sân khấu nhắc các cặp đứng gần hơn. Anh không lập tức kéo tôi lại. Ngón tay cái của anh gõ hai nhịp lên mặt trong cổ tay tôi.

— Vẫn ổn chứ?

Tôi nhìn vào đôi mắt đen sau mặt nạ, đáp hai nhịp lên mu bàn tay anh.

— Vẫn ổn.

Khoảng cách giữa chúng tôi thu lại. Hương gỗ tuyết tùng rất nhạt trên cổ áo anh quẩn bên chóp mũi, còn đường gân nơi cổ tay phải nổi lên khi anh giữ nhịp. Tim tôi lỡ mất một phách, đành đổ cho bản tango.

Sau điệu nhảy, anh đưa tôi ra gần ban công, nơi cửa kính vẫn nằm trọn trong tầm nhìn của bảo vệ. Gió đêm Hải Thành làm dải ruy-băng ở cổ tay tôi bung lỏng.

— Nếu đêm nay không được hỏi nghề nghiệp, gia đình hay tên thật, cô muốn người khác biết điều gì về mình?

— Rằng tôi không hiền như vẻ ngoài.

— Tôi chưa từng nghĩ cô hiền.

— Vậy anh nhìn ra gì?

Ánh mắt anh lướt từ đôi mắt tôi xuống đôi môi, chậm nhưng không giấu giếm.

— Cô luôn chừa cho mình một lối rút.

Tôi nhấp nước, vị lạnh chạy qua đầu lưỡi.

— Còn anh luôn biến câu hỏi thành cách định giá người khác.

— Bệnh nghề nghiệp.

— Anh vừa phạm luật.

— Tôi chỉ thừa nhận mình có nghề. Chưa nói nghề gì.

Tôi bật cười. Người đàn ông này càng không nên đến gần.

Tôi bước gần anh thêm nửa bước.

— Tôi có một đề nghị.

Yết hầu anh lăn khẽ.

— Tôi đang nghe.

— Không tháo mặt nạ. Không hỏi tên. Chỉ một nụ hôn.

— Anh đồng ý.

Anh nhìn tôi vài giây, rồi gõ hai nhịp lên cổ tay tôi như lúc khiêu vũ.

— Em chắc chứ?

Tôi đáp lại hai nhịp.

— Tôi chắc.

Chính tôi nắm ve áo anh, kéo anh cúi xuống. Nụ hôn đầu chỉ chạm nhẹ, nhưng lúc anh dừng để chờ, tôi lại là người nghiêng mặt sâu thêm một chút. Bàn tay anh vẫn ở bên hông, không siết; hơi thở ấm quấn lấy môi tôi, kiên nhẫn đến mức sự tỉnh táo trong tôi tự nguyện lùi một bước.

Khi tách ra, tôi nghe tim mình đập mạnh hơn cả tiếng nhạc sau lớp kính.

— Chúc ngủ ngon, người lạ.

Tôi trượt bàn tay trái từ ve áo xuống cẳng tay phải của anh rồi lùi nửa bước. Dải ruy-băng lỏng ở cổ tay quấn đúng vào thanh khóa xoay phía sau chiếc khuy mã não. Cú lùi kéo thanh khóa dựng dọc theo lỗ khuy; chiếc khuy tuột qua bốn lớp vải, rơi xuống sàn đá một tiếng “cạch”.

Anh cúi nhặt. Trong lòng bàn tay rộng, góc sứt ánh lên dưới đèn vàng rồi được anh cất vào túi áo.

— Cô làm rơi chiến lợi phẩm của tôi rồi.

— Nó vẫn là của anh.

Tôi không chờ anh hỏi thêm, quay qua cửa kính trở lại sảnh rồi đi thẳng tới quầy nhận điện thoại. Một nụ hôn không tên nên kết thúc đúng lúc nó còn đẹp.

Ít nhất, tối đó tôi đã nghĩ vậy.

Sáng hôm sau, mẹ gọi ba cuộc để nhắc buổi xem mắt lúc mười giờ ba mươi. Tôi mặc bộ váy kem có đường cắt gọn, buông tóc qua vai và chỉ tô son nhạt.

Anh không còn mặt nạ.

Gương mặt ấy thậm chí còn quá đáng hơn tưởng tượng của tôi: trán rộng, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu và lạnh dưới hàng mày sắc; chiếc sơ mi xám nhạt làm đường vai càng rõ, còn đồng hồ trên cổ tay trái không có một ký hiệu phô trương. Trên bàn đặt tấm thẻ tên “Lục Trầm”, người thừa kế mà hai gia đình đã dành sáu trang để ca ngợi.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cách anh một mặt bàn vuông vừa đủ để không ai vô tình chạm nhau.

— Xin lỗi, tôi không thích đọc hồ sơ trước khi gặp người thật.

Ngón tay đang giữ tách cà phê của anh khựng lại.

Giọng nói ấy, dáng bàn tay ấy, và chiếc khuy mã não sứt góc đang nằm ở cổ tay phải.

Anh nhận ra tôi. Tôi cũng nhận ra anh.

Lục Trầm đặt tách xuống, đưa tay trái sang cổ tay phải, tháo chiếc khuy có đường vá vàng. Anh đặt nó chính giữa mặt bàn, ở khoảng cách ngang nhau với cả hai.

— Chúng ta giả vờ chưa nhận ra nhau nhé?

Tôi nhìn chiếc khuy, rồi nhìn anh.

— Vì sao?

— Vì nếu cô muốn, nụ hôn tối qua có thể chỉ thuộc về hai người không tên. Tôi không định dùng nó làm bằng chứng cho một cuộc hôn nhân đã được người khác chuẩn bị.

Câu trả lời không nịnh tai, nhưng vừa vặn đến mức khiến đầu ngón tay tôi nóng lên.

Tôi kéo hai bộ hồ sơ về phía mình, gập chúng lại rồi đẩy sang mép bàn.

— Buổi xem mắt này không phải lời đồng ý kết hôn.

— Tôi đồng ý.

— Anh nói nhanh quá.

— Vì còn một chuyện cô phải biết trước khi quyết định có muốn uống hết tách trà này hay không.

Anh ngồi thẳng, ánh sáng từ cửa kính làm đường quai hàm sắc hơn. Giọng anh vẫn bình thản, như đang tự đặt điều khoản bất lợi nhất của mình lên bàn.

— Nếu kết hôn trước năm ba mươi lăm tuổi và người phối ngẫu ký quy chế gia đình, tôi được thêm chín phần trăm quyền biểu quyết trong family trust, kèm quyền đề cử kế nhiệm tự động.

— Tôi là chữ ký mở khóa cho anh?

— Trên giấy tờ, đúng.

— Còn ngoài giấy tờ?

— Tôi đã hỏi ý kiến pháp lý về khả năng từ bỏ từ trước, nhưng chưa chỉ thị soạn văn bản. Tôi nói điều này để cô biết lợi ích tồn tại, không phải để đổi lấy điểm.

Tôi dựa lưng vào ghế. Người yêu cũ của tôi từng mất ba tháng mới lộ ra rằng anh ta muốn danh sách tác giả. Lục Trầm mất chưa đầy ba phút để đặt chín phần trăm quyền lực lên bàn.

Thành thật không đồng nghĩa vô hại. Nhưng ít nhất, nó cho tôi quyền nhìn thấy lưỡi dao trước khi quyết định có cầm cán hay không.

— Sáu buổi hẹn.

Lông mày anh hơi nhướng lên.

— Tôi đang nghe.

— Mười bảy ngày, mỗi buổi không quá hai giờ. Anh chọn buổi lẻ, tôi chọn buổi chẵn. Không đọc hồ sơ gia đình, không nhờ trợ lý điều tra, không xe nhà, phòng VIP hay quà đắt tiền. Trong giờ hẹn chỉ gọi tên, không dùng họ, chức danh hoặc quyền lực để gây ảnh hưởng.

— Mỗi buổi được hỏi một câu buộc phải trả lời thật.

— Mỗi người có một quyền từ chối trong cả sáu buổi.

Ánh mắt anh lướt xuống chiếc khuy giữa bàn.

— Ai giữ khuy có quyền dừng. Tạm dừng hoặc kết thúc, người kia không được níu kéo.

— Sau buổi thứ sáu?

— Chỉ có buổi thứ bảy nếu cả hai cùng chủ động nói có.

Anh đưa bàn tay phải qua nửa bàn, dừng cạnh chiếc khuy chứ không chạm vào tay tôi.

— Còn nụ hôn tối qua?

Tôi chống khuỷu tay lên mép bàn, cúi gần vừa đủ để thấy đồng tử anh sẫm lại.

— Không được tính vào thành tích.

Khóe môi Lục Trầm cong lên. Căn phòng dường như sáng hơn chỉ vì một người đàn ông vốn quá lạnh cuối cùng cũng chịu cười.

Tôi gập bộ hồ sơ hai gia đình chuẩn bị lại.

— Được. Sáu buổi hẹn. Ba buổi do tôi chọn.

— Thành giao.

Anh cài chiếc khuy trở lại cổ tay phải ngay trước mắt tôi. Sau bữa sáng, anh rời đi trước, không gọi xe cho tôi và cũng không xin số riêng ngoài số dùng cho giao ước.

Dưới tách trà của tôi có một tấm thẻ màu đen.

“Ngày 3, 19:00. Đừng mang họ Hạ. Chỉ mang một đôi giày có thể bị giẫm.”

Tôi lật mặt sau. Không địa chỉ, chỉ có một mã bản đồ gửi đúng sáu giờ tối ngày hẹn.

Người đàn ông này đã chọn tango.

Và anh biết tôi sẽ giẫm lên chân anh.