Đêm Trước Buổi Xem Mắt, Tôi Hôn Một Người Lạ Đeo Mặt Nạ
Chương 2

Chương 2

: Hẹn nhau như hai người bình thường

Đúng sáu giờ tối ngày thứ ba, tôi nhận địa chỉ một trung tâm văn hóa cộng đồng cách văn phòng bốn ga tàu điện. Buổi hẹn thứ nhất bắt đầu một giờ sau: không phòng riêng, không thảm đỏ, chỉ có một lớp tango sau giờ làm với mười hai cặp học viên và tấm biển “vui lòng tự mang nước”.

Lục Trầm đã đến sớm, nhưng anh đứng ngoài cửa kính cho tới đúng mười chín giờ mới bước vào cùng tôi. Áo sơ mi đen ôm lấy thân hình cao gọn, cổ tay áo khép bằng cặp khuy mã não; vài cô gái nhìn sang, còn giáo viên vô thức chỉnh tóc trước khi hỏi tên anh.

— Trầm.

Anh đáp ngắn, rồi quay sang tôi.

— Tư Nghi.

Không họ, không chức danh. Nghe tên mình trong giọng anh bỗng thân mật hơn đáng lẽ.

Giáo viên xếp chúng tôi thành đôi. Lục Trầm đứng đối diện, giữ khoảng cách một cánh tay.

— Tay trái anh nâng tay phải em. Tay phải đặt ở lưng trên, được chứ?

— Được.

Chỉ sau cái gật của tôi, bàn tay anh mới chạm đúng vị trí. Chúng tôi bước ba nhịp khá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức đáng ghét. Đến vòng xoay thứ tư, tôi cố ý đặt gót giày lên mũi giày da của anh.

Anh nhìn xuống vết xước nhạt.

— Em vừa phá tài sản của tôi.

— Đôi giày không được tính là quà đắt tiền.

— Cuối cùng nó cũng có bằng chứng đã được dùng. Cảm ơn em.

Tôi suýt bật cười, đành quay mặt theo nhịp. Khi giáo viên yêu cầu đổi sang thế gần hơn, ngón tay anh gõ hai nhịp lên mặt trong cổ tay tôi.

Tín hiệu tối vũ hội.

Tôi đáp hai nhịp, rồi nói:

— Đổi vai đi. Tôi dẫn.

— Em chắc chứ?

— Anh vừa hỏi hết hạn mức câu thật của buổi này rồi à?

— Chưa. Tôi chỉ đang lo cho ngón chân còn lại.

Chúng tôi giữ nguyên khung tay: tay trái anh vẫn nâng tay phải tôi, tay phải anh ở lưng trên, còn tay trái tôi đặt trên bả vai phải của anh. Nhưng anh thả lực dẫn, chờ tôi chuyển trọng tâm và ra hiệu bước đầu. Lần đầu tôi dẫn quá nhanh, anh mất nửa nhịp nhưng không giành lại quyền kiểm soát. Người đàn ông quen làm cả phòng họp nghe theo con số của mình đang để tôi dắt lùi giữa một căn phòng đầy người, và đường cong nơi khóe môi anh cho thấy anh không hề miễn cưỡng.

Sau lớp học, chúng tôi ngồi trên bậc thềm trước trung tâm, mỗi người một chai nước mua từ máy bán hàng. Hai giờ hẹn chỉ còn mười bảy phút.

— Câu hỏi thật của anh là gì?

Lục Trầm xoay nắp chai, những ngón tay dài chậm lại.

— Vì sao em tới vũ hội?

Tôi nhìn dòng xe dưới phố. Đây là kiểu câu hỏi có thể trả lời bằng một câu đùa, nhưng giao ước không cho phép.

— Tôi muốn được ai đó thích trước khi biết tôi hữu dụng thế nào.

Anh không hỏi ai đã khiến tôi nghĩ như vậy, cũng không vội hứa mình khác người.

— Vậy tối đó, em đã có được điều mình muốn chưa?

— Câu thứ hai rồi.

— Câu này em không buộc phải trả lời.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh. Dưới ánh đèn đường, sống mũi anh đổ một vệt bóng gọn, hàng mi hạ thấp che đi vẻ sắc lạnh thường ngày. Đẹp trai mà biết giữ im lặng đúng lúc là một loại gian lận.

— Có.

Vành tai anh đỏ dần, rất nhẹ.

Buổi hẹn thứ hai do tôi chọn diễn ra hai ngày sau ở chợ dân sinh phía tây thành phố. Tôi gửi cho anh đúng một dòng: “Ngân sách hai trăm nghìn. Đi tàu điện. Đừng mang người biết đập trứng hộ.”

Lục Trầm xuất hiện trong áo sơ mi trắng và áo khoác xám, khí chất sạch sẽ đến mức cô bán cá nhìn anh như nhìn một người vừa đi nhầm khỏi bìa tạp chí tài chính. Anh xách giỏ tre tôi đưa, không phàn nàn khi đáy giỏ dính nước.

Tôi dừng trước sạp rau.

— Ba mươi nghìn một bó cải đắt quá. Hai mươi tám nhé dì?

Người bán lớn tuổi cười:

— Cô gái, bạn trai đẹp vậy mà còn bớt hai nghìn của dì à?

— Anh ấy đẹp là việc của anh ấy, tiền là việc của cháu.

Lục Trầm rút đúng ba mươi nghìn đặt lên cân.

— Không mặc cả nữa.

Tôi nhướng mày.

— Người chủ trì tiểu ban rủi ro không biết thương lượng?

— Dì ấy đã nhặt bỏ ba lá sâu trước khi cân, còn giá thấp hơn siêu thị. Ép thêm hai nghìn không phải thương lượng, chỉ là tận dụng việc người kia khó từ chối.

Dì bán rau dúi thêm cho anh hai cọng hành. Tôi im lặng đi tiếp, trong lòng tự sửa một dòng đánh giá chưa từng thừa nhận mình đã viết về anh.

Ở sạp cà chua, đến lượt tôi mất mặt. Tôi chọn sáu quả đỏ đẹp, bà chủ bóp thử một quả rồi lắc đầu.

— Cô chọn toàn quả bở. Cậu kia, lại đây chọn cho bạn gái đi.

Lục Trầm đứng cạnh tôi, rất nghiêm túc hỏi:

— Tiêu chí là gì ạ?

Mười phút sau, người quản trị rủi ro biết chọn cà chua. Chuyên gia đàm phán bản quyền thì bị cấm chạm vào sọt lần nữa.

Chúng tôi thuê một gian bếp theo giờ ở tầng hai khu chợ. Lục Trầm rửa rau gọn gàng, thái hành đều như kẻ chỉ cần nhìn một lần đã hiểu quy trình. Đến lúc đập trứng, anh gõ quá nhẹ ba lần, quả trứng vẫn nguyên; lần thứ tư mạnh quá, vỏ rơi một mảnh vào bát.

Tôi khoanh tay tựa bàn bếp.

— Có cần lập tiểu ban xử lý khủng hoảng không?

— Không. Tôi đang thu thập dữ liệu.

— Dữ liệu nói gì?

— Quả trứng thứ hai sẽ có kết quả tốt hơn.

Quả thứ hai vỡ ngay trên mép bát, lòng trắng chảy xuống mặt bàn.

Tôi cười đến mức phải quay đi. Anh nhìn bãi chiến trường, quai hàm căng lên vì nhịn cười, rồi bình thản lấy khăn lau.

— Dữ liệu ban đầu không đủ lớn.

Món trứng sốt cà chua cuối cùng hơi nát vì cà chua tôi chọn và lẫn một mảnh vỏ nhỏ vì anh. Chúng tôi vẫn ăn hết.

Khi anh cúi xuống xem lại công thức, một vệt bột mì còn sót bên gò má làm gương mặt vốn lạnh trở nên gần gũi lạ thường. Tôi đưa tay lên rồi dừng cách mặt anh vài centimet.

— Tôi lau được không?

— Được.

Anh đứng yên để đầu ngón tay tôi lướt qua má. Làn da ấm, đường quai hàm ngay dưới đó sắc đến mức khiến nhịp tim tôi tự nhiên nhanh hơn.

Tôi rút tay về trước.

— Câu hỏi thật của tôi. Anh ghét nhất điều gì ở họ Lục?

Lục Trầm đặt đôi đũa xuống. Tiếng gỗ chạm mặt bàn rất khẽ.

— Mọi người nghe lời tôi như nghe một con số, rồi tưởng thế là biết tôi.

— Có khi họ sợ anh.

— Cũng có khi họ cần thứ họ nghĩ tôi đại diện.

Anh nhìn tôi, ánh mắt không tránh.

— Hai việc đó đều không liên quan đến tôi.

Tôi hiểu cảm giác ấy rõ hơn mình muốn. Giữa căn bếp thuê ám mùi hành, họ Lục và họ Hạ bỗng trở thành hai chiếc áo khoác chúng tôi có thể tạm treo ngoài cửa.

Ngày thứ bảy, tôi mang một tập đề xuất dày bốn mươi trang vào phòng họp của Vạn Tượng.

Phía nền tảng muốn giấy phép “mọi ngôn ngữ, mọi định dạng, vô thời hạn”, kèm quyền dùng tác phẩm để huấn luyện hệ thống AI. Tôi đại diện hai mươi ba tác giả, và câu trả lời của chúng tôi đã chuẩn bị rất rõ.

— Năm năm, định dạng liệt kê cụ thể. Quyền dịch máy, giọng đọc tổng hợp và huấn luyện AI phải chọn tham gia riêng. Nếu các anh muốn mọi thứ, các anh phải chứng minh mọi tác giả đều thật sự muốn cho.

Đại diện Vạn Tượng vừa định đáp thì cửa phòng mở. Ba người từ phía quỹ đầu tư tiềm năng bước vào.

Lục Trầm đi cuối cùng.

Bộ vest xanh than ôm lấy bờ vai rộng, gương mặt lạnh và điềm tĩnh khiến những người đang ngồi tự động thẳng lưng. Anh nhìn tôi đúng một giây, không nhiều hơn, rồi ngồi ở phía đối diện bàn đàm phán.

Một chiếc ghế đối diện khác.

Người của Vạn Tượng giới thiệu:

— Đây là anh Lục Trầm, thành viên điều hành thường trực của Lục thị Family Office, chủ trì tiểu ban rủi ro cho vòng thẩm định này.

Không khí trong phòng đổi hẳn. Tôi vẫn mở tài liệu ở trang mười hai.

— Như tôi vừa nói, “bao gồm nhưng không giới hạn” không phải phạm vi. Nó là một cánh cửa không khóa.

Lục Trầm nghe hết câu, rồi khép sổ.

— Tôi cần kê khai một quan hệ cá nhân có khả năng tạo xung đột với đại diện nhóm tác giả.

Mấy ánh mắt lập tức chuyển qua tôi. Anh không giải thích thêm, chỉ quay sang cấp phó.

— Theo quy chế, cô tiếp quản phần thẩm định này. Tôi rút khỏi mọi trao đổi và sẽ không tiếp cận tài liệu mật của bên tác giả.

— Anh Lục, chuyện này có cần thiết không? — đại diện Vạn Tượng hỏi.

— Có.

Một chữ, dứt khoát như đường cắt.

Anh đứng dậy, đi dọc lối trống phía sau hàng ghế rồi ra cửa. Không nhìn tôi, không nhắn riêng, cũng không dùng việc rời đi để tỏ vẻ hy sinh.

Cuộc họp tiếp tục thêm chín mươi phút. Tôi vẫn giữ được giọng bình thường, nhưng chiếc bút trong tay để lại một vết hằn sâu trên mép giấy.

Đến tối, điện thoại chỉ hiện một tin nhắn từ anh.

“Buổi thứ ba vẫn diễn ra nếu em muốn. Anh sẽ không hỏi về thương vụ.”

Tôi nhìn màn hình bảy phút.

Mọi câu dịu dàng từ giờ đều có thể là tôn trọng, cũng có thể là một thủ thuật đàm phán được tính rất đẹp.

Tôi gõ hai chữ.

“Đúng giờ.”