Đêm Trước Buổi Xem Mắt, Tôi Hôn Một Người Lạ Đeo Mặt Nạ
Chương 4

Chương 4

: Tên tôi đã nằm trong hợp đồng

Ngày mười ba, buổi hẹn thứ năm bắt đầu lúc mười bảy giờ ba mươi tại hiệu sách Hải Đăng. Lục Trầm ngồi hàng ghế thứ tư giữa những khán giả bình thường; không ai giới thiệu anh là khách quý.

Tôi đứng cạnh tác giả Mộc Vãn trên sân khấu nhỏ. Bộ vest trắng ôm gọn eo, mái tóc buộc cao để lộ đường cổ thanh, đôi giày gót thấp giúp tôi di chuyển giữa bục nói và hàng ghế. Khi tôi bước lên, tiếng trò chuyện phía dưới lắng lại; còn ánh mắt Lục Trầm dừng trên tôi lâu hơn một nhịp, rõ đến mức cô trợ lý bên cạnh phải mím môi cười.

Phần giao lưu đang thuận lợi thì một người đàn ông ở hàng đầu giơ tay.

— Nếu nền tảng trả đủ tiền, tác giả có phản đối dùng tiểu thuyết để huấn luyện AI không? Suy cho cùng, công nghệ học từ sách cũng giống độc giả học từ sách thôi.

Mộc Vãn khựng lại. Tôi bước nửa bước về phía micro, nhưng không trả lời thay cô.

— Anh đang hỏi về giá, trong khi quyền quyết định có bán hay không còn chưa được xác lập. Chị Mộc Vãn có thể trả lời phần lựa chọn của mình; phạm vi thương mại do tôi xử lý sau.

Mộc Vãn nhìn tôi, lấy lại nhịp thở.

— Tôi không đồng ý cho đến khi có quyền chọn riêng từng mục đích sử dụng và biết giọng văn của mình được dùng thế nào.

Người đàn ông kia định hỏi tiếp, tôi mỉm cười.

— Anh đã có câu trả lời. Đừng biến sự lịch sự của tác giả thành quyền hỏi lại cho đến khi cô ấy mệt mà gật đầu.

Vài tiếng vỗ tay vang lên, rồi lan khắp hiệu sách. Lục Trầm không vỗ trước để dẫn đám đông; anh chỉ ngồi đó, ánh mắt dịu đi dưới hàng mi. Lần đầu tiên, anh bước vào thế giới công việc của tôi mà không chiếm lấy một centimet nào.

Sau buổi đọc, Đường Tử Khiêm đợi cạnh quầy cà phê. Anh ta là giám đốc phát triển nội dung của một nhà xuất bản quốc tế, từng làm cùng tôi hai thương vụ và có thói quen nói thẳng.

— Tư Nghi, hội chợ bản quyền tháng sau còn một ghế đại biểu. Đi với tôi nhé? Tiện thể tối mai ăn riêng, tôi muốn bàn danh mục mới.

— Gửi đề xuất qua email trước. Ăn tối thì để tôi xem lịch.

— Lúc nào cô cũng bắt người ta gửi phụ lục.

Đường Tử Khiêm cười, chào Lục Trầm như chào một khán giả bình thường rồi rời đi. Tôi mang hai cốc cà phê tới chiếc bàn sát cửa kính. Lục Trầm đã kéo ghế đối diện ra cho tôi nhưng không tự ý chạm vào túi xách đặt bên cạnh.

— Anh khó chịu à?

— Đây là câu thật của buổi hẹn?

— Không. Đây là một câu có mắt cũng nhìn ra đáp án.

Anh im lặng. Ngón tay đang đặt trên quai cốc khựng lại, rồi anh đưa tay trái sang cổ tay phải, tháo chiếc khuy mã não sứt góc.

— Mở tay ra được không?

Tôi đặt cốc xuống, mở lòng bàn tay trên mặt bàn. Anh mới đưa tay qua khoảng trống giữa hai chúng tôi, đặt chiếc khuy vào đó. Viên mã não còn giữ hơi ấm từ cổ tay anh.

— Anh đang ghen. Không phải diễn. Nhưng em không nợ anh câu trả lời.

Giọng anh thấp, thẳng, không dùng một chữ nào để giành quyền sở hữu.

— Vậy vì sao đưa khuy cho tôi?

— Vì lúc khó chịu, tôi càng không nên giữ quyền dừng.

Anh rút từ túi áo một chiếc khuy thắt bằng nút lụa đen, luồn qua bốn lớp vải và giữ lại cổ tay áo phải. Chiếc mã não nguyên vẹn vẫn nằm ở cổ tay trái.

Tôi khép những ngón tay quanh chiếc khuy sứt. Người đàn ông đối diện tôi đẹp theo cách lạnh lùng đến khó gần, vậy mà khoảnh khắc thú nhận ghen, đường căng nơi quai hàm và sự tự chế trong từng cử động lại khiến anh trở nên đáng nhìn hơn bất kỳ lúc nào.

— Tôi chưa nhận lời anh ấy.

— Em không cần báo cáo.

— Tôi biết. Tôi chỉ muốn anh biết.

Vành tai anh đỏ lên. Tôi nghiêng người qua mặt bàn, chống một tay lên mép để giữ khoảng cách chắc chắn, rồi hôn nhẹ vào khóe môi anh.

— Câu đó cũng do tôi tự nguyện cung cấp.

Nụ cười Lục Trầm hiện ra rất chậm.

— Tôi có quyền xin bản đầy đủ không?

— Hết hai giờ rồi hãy thương lượng.

Chúng tôi nói về cuốn sách vừa ra mắt, về gian hàng ở hội chợ và chuyện anh từng đọc tiểu thuyết dưới gầm bàn trong một cuộc họp gia đình năm mười sáu tuổi. Đồng hồ trên tường chuyển đúng mười chín giờ ba mươi, kết thúc giới hạn hai giờ.

Điện thoại tôi rung.

Email đến từ văn phòng luật quản trị family trust của nhà Lục, tiêu đề: “Dự thảo tham khảo — Người phối ngẫu dự kiến: Hạ Tư Nghi”.

Đầu ngón tay tôi lạnh đi trên màn hình.

— Anh biết tài liệu này không?

Lục Trầm nhìn tiêu đề, sống lưng lập tức thẳng lên.

— Không. Đừng mở liên kết nếu em chưa xác minh người gửi.

Tôi chuyển tiếp email cho luật sư độc lập của mình, kiểm tra tên miền và chữ ký điện tử. Ba phút sau, cô ấy xác nhận nguồn gửi hợp lệ, nhưng nhắc rõ đây chỉ là dự thảo chưa có hiệu lực.

Tôi mở bản chỉ đọc.

Trang đầu ghi tên tôi. Không phải một ô trống dành cho “người phối ngẫu”, mà là ba chữ Hạ Tư Nghi được điền ngay ngắn dưới tiêu đề.

Điều khoản thứ mười hai yêu cầu người phối ngẫu không đại diện bất kỳ bên nào đối nghịch với doanh nghiệp thuộc danh mục đầu tư hoặc đang được thẩm định. Nếu ký, tôi phải rời khỏi vụ Vạn Tượng và bỏ lại hai mươi ba tác giả giữa lúc đàm phán căng nhất.

Lục Trầm đứng ở phía bên kia bàn, không bước tới.

— Tôi biết quy chế kết hôn chung có điều khoản xung đột. Tôi không biết có phụ lục riêng mang tên em.

— Cuộc gọi tối hôm kia?

— Tôi từ chối nhận tài liệu và yêu cầu họ xác định người ra lệnh. Tôi chưa có câu trả lời trước giờ hẹn.

Tôi không kết luận anh nói dối. Nhưng cũng không thể dùng một nụ hôn để thay cho xác minh.

Luật sư của tôi gọi lại, hướng dẫn mở lịch sử tài liệu. Bản mang tên tôi được tạo và phê duyệt vòng đầu trước đêm vũ hội.

Trước khi tôi biết anh là ai.

Trước khi anh biết tôi giữ chiếc vé No Résumé.

Nhưng sau khi hai gia đình bắt đầu chuẩn bị buổi xem mắt.

— Tư Nghi — anh gọi, giọng khàn đi.

Tôi mở bàn tay, nhìn chiếc khuy mã não sứt nằm giữa những đường chỉ tay của mình rồi khép lại.

— Tôi dùng quyền dừng.

— Tạm dừng hay kết thúc?

— Khi nào biết câu trả lời, tôi sẽ nói.

Anh gật đầu. Mu bàn tay đặt trên mép bàn trắng bệch, nhưng anh lùi sang một bên, chừa trọn lối đi từ ghế tôi tới cửa.

— Anh sẽ không níu.

Tôi xách túi, bước qua anh. Không ai chạm vào ai.

Trong thang máy, luật sư gửi ảnh chụp lịch sử phê duyệt. Dòng đầu tiên hiện tên người đã chỉ thị tạo phụ lục riêng cho tôi.

Lục phu nhân.