Chương 5
: Trả lại quyền lựa chọn
Sáng ngày mười bốn, luật sư độc lập của tôi trải bản dự thảo lên bàn họp, đặt cạnh lịch sử chỉnh sửa đã được văn phòng quản trị xác nhận.
— Chưa có chữ ký nên chưa ràng buộc — cô nói. — Nhưng nếu cô ký, điều mười hai tạo xung đột đủ để cô phải rút khỏi thương vụ. Bản mang tên cô được phê duyệt trước vũ hội hai ngày.
Tôi xoay chiếc khuy mã não trong lòng bàn tay. Góc sứt cấn vào da, không đau nhưng đủ nhắc tôi đừng lấp khoảng trống bằng điều mình muốn tin.
Người bạn biên tập đã gửi vé No Résumé cho tôi cũng gọi tới. Cô ấy chuyển xác nhận của ban tổ chức: danh sách khách được chốt ba tuần trước, còn nhà Lục chỉ chọn ngày xem mắt sau đó; không ai phía họ từng hỏi hay biết tôi có vé.
Gia đình anh có thể chọn chiếc ghế sáng hôm sau.
Họ không thể chọn nụ hôn.
Mười một giờ, tôi gặp Lục phu nhân tại chính văn phòng luật đã gửi dự thảo. Cố vấn của tôi ngồi bên phải; phía bà có luật sư quản trị ngồi đối diện. Không trà gia đình, không lời vòng vo về duyên phận.
Bà mặc bộ đồ màu ngọc trai, nụ cười chuẩn xác như đã được ghi sẵn trong biên bản.
— Cô Hạ đọc nhanh hơn tôi dự tính.
— Bà gửi cho tôi đọc mà.
— Tôi gửi để cô hiểu trước những gì một người phối ngẫu nhà Lục phải tuân thủ. Minh bạch luôn tốt hơn bất ngờ.
— Minh bạch là nói rõ quy tắc. Điền tên tôi trước khi tôi đồng ý hẹn hò là định giá.
Nụ cười của bà không đổi.
— Cô phù hợp với Trầm. Đủ độc lập để không bám vào tài sản nhà nó, đủ hiểu thương mại để đứng cạnh nó. Đồng thời, vị trí của cô ở thương vụ Vạn Tượng là một xung đột cần quản trị.
— Nên nếu tôi cưới anh ấy, bà vừa mở khóa kế nhiệm vừa loại tôi khỏi bàn đàm phán?
— Tôi thích những phương án giải quyết được nhiều rủi ro.
Lời nói nhẹ như nhung, lưỡi dao bên trong lại lạnh.
Tôi đứng dậy, khép tập tài liệu của mình. Cố vấn cũng thu bút, không cần tôi ra hiệu lần hai.
— Bà gọi tôi là rủi ro vì tôi đọc được dòng bà muốn người khác bỏ qua.
Nụ cười trên môi Lục phu nhân cứng lại.
Tôi rời phòng. Không diễn thuyết, không đập bàn. Tôi còn một cuộc thương lượng thật sự phải thắng.
Chiều hôm đó, hai mươi ba tác giả cùng đại diện của họ ngồi kín phòng họp. Phía Vạn Tượng muốn giữ cụm từ “vô thời hạn”; tôi đẩy qua bàn bản phương án cuối.
— Năm năm, chỉ các định dạng được liệt kê. AI, dịch máy và giọng đọc tổng hợp là ba quyền chọn tham gia riêng. Có quyền kiểm toán và hoàn nguyên nếu nền tảng không khai thác đúng cam kết.
Giám đốc Vạn Tượng cau mày.
— Nếu không đồng ý thì sao?
Mộc Vãn đặt bút xuống.
— Thì hai mươi ba chúng tôi cùng rời đi.
Tôi nhìn thẳng phía đối diện.
— Không có nhóm này, danh mục ra mắt của các anh không đủ quy mô. Đây không phải đe dọa. Đây là đòn bẩy thương mại mà các anh đã nhìn thấy từ đầu.
Ba giờ sau, họ chấp thuận khung quyền. Không cuộc gọi nào từ Lục Trầm, không ai từ quỹ chen vào. Tiểu ban đầu tư độc lập chỉ được xem xét rủi ro trên khuôn khổ mới; anh không dự họp và không biết tài liệu mật của chúng tôi.
Tên tôi nằm trên biên bản với tư cách đại diện nhóm tác giả, độc lập và nguyên vẹn.
Đến tối, cố vấn gửi một thông báo khác: phụ lục mang tên tôi đã bị rút vì điều kiện kích hoạt không còn tồn tại. Kèm theo là xác nhận công chứng văn bản từ bỏ không thể thu hồi đối với chín phần trăm quyền biểu quyết và quyền đề cử kế nhiệm tự động của Lục Trầm.
Chỉ thị soạn thảo có dấu thời gian từ sáng ngày thứ tám.
Trước lúc phụ lục bị lộ.
Anh không gửi giấy cho tôi. Không nhắn rằng mình đã hy sinh. Chỉ để quy trình pháp lý tự trả lại cho tôi một sự thật mà anh từng hứa.
Tôi gọi một cuộc duy nhất.
— Anh có tiếc không?
Đầu dây bên kia im vài giây.
— Có.
— Thành thật thật đấy.
— Em chưa dùng câu hỏi của buổi thứ sáu. Anh không muốn lấy mất nó qua điện thoại.
— Tôi vẫn chưa nói buổi thứ sáu có diễn ra.
— Anh biết.
Giọng anh trầm và mệt, nhưng không níu kéo.
— Tư Nghi, anh thích em. Còn lựa chọn vẫn là của em.
Lông mi tôi run khẽ. Tôi cúp máy trước khi giọng mình phản bội.
Mười chín giờ mười ba phút ngày mười bảy, tôi đứng trước bàn trang điểm. Mặt nạ cũ nằm cạnh cuốn sổ sáu trang; trang một là đôi giày bị giẫm, trang hai có vệt sốt cà chua, trang ba giữ một câu từ chối được tôn trọng. Trang thứ sáu còn trắng.
Tôi luồn chiếc khuy mã não sứt vào một sợi dây mảnh, đeo lên cổ.
Buổi hẹn bắt đầu lúc hai mươi giờ.