Đêm Trước Buổi Xem Mắt, Tôi Hôn Một Người Lạ Đeo Mặt Nạ
Chương 6

Chương 6

: Người tôi chọn sau lớp mặt nạ

Buổi hẹn thứ sáu diễn ra tại phòng khiêu vũ No Résumé, tối đó không có khách. Câu lạc bộ mở cửa theo lịch bảo trì và tập luyện; tôi đã tự đặt một khung giờ trống, trả đúng mức phí niêm yết, không ai mua cả tòa nhà để chứng minh tình yêu.

Tôi đeo mặt nạ xanh đậm, đứng giữa sàn gỗ lúc đồng hồ chỉ tám giờ.

Lục Trầm bước vào một mình, không trợ lý, không xe nhà chờ ngoài cửa. Anh mặc sơ mi đen như đêm đầu tiên; chiếc mã não nguyên vẹn vẫn ở cổ tay trái, còn cổ tay phải được giữ bằng khuy thắt nút lụa. Dáng người cao thẳng và bờ vai rộng nổi bật dưới đèn vàng, nhưng đôi mắt sau mặt nạ chỉ dừng trên tôi.

Ánh nhìn ấy lướt qua sợi dây ở cổ, nơi chiếc khuy sứt nằm trên xương quai xanh. Yết hầu anh lăn một cái.

— Tư Nghi.

— Trầm.

Chúng tôi đứng cách nhau hai bước. Tôi không bật nhạc.

— Câu hỏi thật cuối cùng. Anh đã biết tên tôi, nghề nghiệp của tôi và cả những điều gia đình anh định lấy từ tôi. Bây giờ hãy nói anh chọn điều gì không nằm trong hồ sơ.

Anh tiến một bước rồi dừng, vẫn để lại khoảng cách cho tôi quyết định.

— Anh chọn cách em đọc dòng nhỏ không phải để thắng, mà để giữ quyền quyết định cho người khác. Chọn cách em có thể rung động mà vẫn dừng lại khi bị định giá. Và chọn việc em không cần anh cứu vẫn bước về phía anh, nếu em muốn.

Tôi nhìn gương mặt chỉ lộ một nửa. Đêm đầu, lớp mặt nạ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng vì chúng tôi không biết gì về nhau. Đêm nay, nó chẳng che nổi điều gì nữa.

— Anh có tiếc chín phần trăm không?

— Có.

Anh trả lời không né tránh.

— Đó là quyền lực anh đã chuẩn bị nhiều năm để dùng. Anh từng tin mình có thể nhờ nó sửa cách gia đình biến con người thành tài sản.

— Vậy vì sao vẫn bỏ?

Quai hàm anh căng lại dưới mép mặt nạ.

— Vì anh không thể sửa họ bằng cách biến em thành chìa khóa của họ.

Tôi bước tới, khoảng cách chỉ còn nửa cánh tay.

— Tôi không cảm ơn anh vì đã hy sinh.

— Anh không cần em cảm ơn.

— Nhưng tôi công nhận anh đã tách lợi ích khỏi câu trả lời của tôi.

Đôi mắt anh lần đầu để lộ sự chờ đợi.

Tôi nâng tay trái, gõ hai nhịp lên mặt trong cổ tay phải của anh. Anh đáp hai nhịp trên cổ tay tôi.

Tôi tự tháo mặt nạ mình, đặt xuống chiếc bàn cạnh sàn nhảy. Không còn lớp che chắn trước mắt, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt Lục Trầm phía sau mặt nạ đen. Chỉ nửa gương mặt anh lộ ra—sống mũi cao, đường quai hàm sắc—vẫn đủ khiến tim tôi lỡ nhịp như lần đầu; đôi mắt lạnh giờ đã dịu, không còn tạo cảm giác xa cách.

Tôi đứng sát thêm một bước, hai chúng tôi đã ở trong tầm tay.

— Tôi tháo mặt nạ anh được không?

— Được.

Tôi nâng hai tay, tháo dải buộc sau đầu anh rồi đặt chiếc mặt nạ cạnh chiếc của mình. Anh không cúi xuống trước, chỉ chờ.

— Em có chắc không? — anh hỏi.

— Tôi chắc.

Tôi ôm lấy cổ anh và chủ động hôn. Bàn tay anh dừng bên eo tôi cho đến khi tôi nghiêng sát hơn mới khép lại, vững vàng mà không khóa lối. Nụ hôn lần này không còn là một đêm trốn khỏi hồ sơ; nó là câu trả lời sau khi mọi dòng nhỏ đã được đọc hết.

Khi tách ra, trán anh vẫn chạm trán tôi.

— Anh yêu em.

Giọng nói thẳng và gọn, hơi thở còn vương trên môi.

Tôi tháo sợi dây ở cổ, rút chiếc khuy sứt ra. Lục Trầm đưa cổ tay phải về phía tôi; tôi tháo khuy nút lụa dự phòng, luồn thanh khóa mã não qua bốn lớp vải rồi xoay ngang để cố định.

Chiếc khuy trở về đúng chỗ của nó.

— Buổi thứ bảy, đến lượt anh chọn địa điểm.

Khóe môi anh cong lên.

— Đây là lời đồng ý?

— Đây là lời mời. Anh có quyền từ chối.

— Không từ chối.

Ba tháng sau, khung cấp phép của nhóm hai mươi ba tác giả đi vào thực hiện. Tên tôi vẫn nằm độc lập trên thỏa thuận; Lục Trầm vẫn giữ chức vụ theo nhiệm kỳ, nhưng không còn quyền kế nhiệm tự động.

Chúng tôi công khai hẹn hò, chưa đính hôn và càng chưa nói đến chuyện cưới. Buổi thứ bảy diễn ra ở một quán mì nhỏ. Lục Trầm tự tin chọn mức cay cao nhất rồi im lặng uống hết ba cốc nước; tôi ngồi đối diện, tuyệt đối không cứu.

— Em có thể giả vờ không thấy — anh nói, vành tai đỏ bừng vì cay.

— Tôi không ký vào điều khoản chưa đọc, cũng không giả vờ trước bằng chứng rõ ràng.

Tối đó, chúng tôi mở cuốn sổ sáu trang. Ở trang thứ sáu, tôi viết: “Không ai được níu kéo.”

Lục Trầm lấy một tờ giấy cùng màu, tự cắt và dán thêm trang thứ bảy. Anh đưa bút cho tôi, chờ tôi viết.

“Cùng đi không tính là níu.”

Giao ước nói sau buổi thứ sáu, ai cũng có quyền rời đi. Không có điều khoản nào cấm chúng tôi cùng bước về một phía.