Chương 1
"Kẻ cướp chồng"
Người ta cần đúng một đêm để biến tôi thành kẻ cướp chồng bị cả nước nguyền rủa. Gần một tháng sau, chẳng còn ai nhớ ra để hỏi tôi chuyện đó có thật hay không.
Đoạn clip bốn mươi bảy giây ấy giờ đã hơn bốn triệu lượt xem. Nó mở bằng mấy khung hình tôi đứng sát một người đàn ông ngoài phố, giọng lồng tiếng trầm buồn và dòng phụ đề khắc lên như dao: *"Chị tôi cướp vị hôn phu của tôi."* Cả đoạn ấy không có bàn tay em trong hình — chỉ có tôi, và lời buộc tội đọc chồng lên. Phải đến mấy giây sau, máy mới cắt về em gái tôi — Vũ Hạ My, cô creator khiếm thính được hàng triệu người thương — ngồi trước ống kính, đôi tay đưa lên, phụ đề chạy theo: *"Tôi tha thứ cho chị ấy."* Chỉ chừng ấy thôi, và cả mạng gào lên đòi băm vằm tôi.
Tôi là Vũ Hạ An, phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu. Từng có tên trong danh bạ của toà án, bệnh viện, mấy chương trình tử tế. Từng là người quản lý kênh cho chính con bé trên màn hình kia — trước khi công ty của nó đẩy tôi ra, gắn cho nó một phiên dịch "của công ty" và một cái handler bám như bóng, rồi cắt đứt gần như mọi đường tôi lại gần em suốt gần một năm trời.
Chỉ trong mấy ngày sau khi clip nổ, các hợp đồng dịch lần lượt nhắn tin huỷ, rồi tắt hẳn.
"Chị An à…" Người điều phối ở trung tâm tôi cộng tác bảy năm gọi tới, giọng ngập ngừng như đang giẫm lên mảnh sành. "Bên em xin phép tạm dừng lịch của chị một thời gian. Chị thông cảm — phụ huynh học viên họ có ý kiến."
"Chị hiểu." Tôi đáp, gọn lỏn. "Em giữ sức nhé."
Tôi cúp máy trước khi giọng mình kịp phản bội mình. Bảy năm dịch cho lũ trẻ điếc ở đó, gói gọn lại trong một câu "phụ huynh có ý kiến." Cái tên tôi gom góp mười mấy năm rơi xuống đúng bằng tốc độ của một cú lướt ngón tay. Tôi đã thử con đường tử tế: ngay tuần ấy, tôi gửi nền tảng một lá đơn, tố clip bị cắt ghép, vu khống. Ít lâu sau nó bị bác, kèm đúng một dòng lạnh tanh — nội dung đã được một chuyên viên kiểm định video độc lập xác nhận là tư liệu thật, không giả mạo. Con đường đó coi như đã chết.
Tôi không khóc. Đêm nào cũng vậy, tôi bấm móng tay vào lòng bàn tay, mở lại clip, xem đến lần không còn đếm nổi.
Hồi bé, hai chị em tôi có một trò riêng. My khiếm thính bẩm sinh; tôi học ký hiệu để nói với nó, rồi hai đứa chế thêm một thứ tiếng lóng bằng tay — chúng tôi gọi là "nói chồng câu": giấu một chữ thật vào giữa một chuỗi ký hiệu đàng hoàng, chỉ đổi nhẹ thế tay, để nói xấu người lớn ngay trước mặt họ mà không ai hay. Mẹ mất sớm, bố đi bước nữa, hai đứa lớn lên dựa vào mấy câu giấu trong lòng bàn tay đó.
Nên đêm nay, khi tôi tua chậm lại, khung trên khung — cái thói quen nghề nghiệp không bỏ được — tim tôi bỗng đứng phịch.
Ở đoạn duy nhất trong clip còn thấy trọn đôi tay em — cái đoạn phụ đề gán cho hai chữ "tha thứ" — giữa hai nhịp ký hiệu liền nhau, có một dấu tay rất ngắn lẫn vào. Ngón út gập vào, cổ tay xoay nửa vòng, hai đầu ngón chạm nhau rồi bung ra.
*Cứu em.*
Cái dấu chỉ hai chị em tôi biết. Nó nấp gọn giữa những động tác được quay cận tay, chuẩn xác đến mức tôi khựng lại một giây — chuẩn quá, so với một người lẽ ra đang hoảng loạn trước ống kính. Rồi tôi tự gạt đi. Em đang sợ, đang bị ép, tay quen thì ra dấu quen, có gì lạ.
Tôi ngồi thừ trước màn hình, lâu đến mức quên cả trời đã về khuya.
Người ta bảo tôi đi cướp chồng thiên hạ. Buồn cười thật — cả đời tôi chỉ quen đứng lùi lại nửa bước để dịch lời cho người khác nói, chưa từng giành nổi cho mình một lượt lên tiếng, nói gì đến giành đàn ông của ai. Suốt một năm bị cách ly khỏi em, tôi thậm chí chưa từng nghe My nhắc đến một người "vị hôn phu" nào.
Nghĩ tới đó, cổ họng tôi nghẹn lại.
Đứa em ngồi sau bốn triệu lượt chửi kia không cầu xin đám đông. Nó gửi tín hiệu cho đúng một người trên đời có thể đọc được. Và người đó là tôi.
Đường tử tế thì đã chết từ hôm lá đơn bị bác. Còn tố thẳng ra nữa, công ty ấy sẽ khoá kênh em tôi trong một nốt nhạc, rồi quay lại kiện ngược tôi tội vu khống. Con bé sẽ mất tất cả, còn tôi thì mất luôn cả nó.
Còn một con đường. Con đường bẩn nhất.
Tôi lau mặt, nhấc máy, gọi vào tổng đài công ty đang giữ em mình — Halo Media. Giọng tôi ráo hoảnh, không một vết run.
"Cho tôi gặp người phụ trách truyền thông. Tôi là Vũ Hạ An. Tôi xin nhận hết trách nhiệm."
Đầu dây bên kia im lặng nửa giây. Rồi một giọng nữ, ngọt như rót mật, đáp lại.
Kẻ cướp chồng chủ động gọi điện đi xin lỗi chồng người ta. Tôi vừa tự tay đẩy mình vào hang cọp — và tôi mỉm cười, vì đó đúng là chỗ tôi cần đến.