Chương 2
"Người đã đạp tôi xuống"
Trụ sở Halo Media nằm ở tầng cao nhất một toà nhà kính, sáng choang, thơm mùi nước hoa đắt tiền và sự tử tế giả.
Tống Mỹ Lan đón tôi bằng hai bàn tay ấm và nụ cười của người vừa được tặng quà. Bà đẹp theo kiểu những người biết chính xác mình đang đẹp: váy xám, giọng trầm, mỗi chữ đặt xuống đều đã tính lời lãi.
"Hạ An, chị mừng vì em hiểu chuyện." Bà rót cho tôi tách trà tôi sẽ không uống. "Dư luận đang căng lắm. Nhưng em biết không, chị lại nghĩ đây là cơ hội. Một người dám đứng ra nhận lỗi, xin em gái tha thứ trước ống kính — đẹp chứ? Chuộc lỗi cũng là một loại nội dung mà."
Tôi hiểu ngay bà muốn gì. Bà không cần tôi biến mất. Bà cần vắt nốt giọt cuối cùng từ vụ này: dựng một buổi hoà giải, để chính "kẻ cướp chồng" cúi đầu làm phiên dịch on-camera cho lời tha thứ của nạn nhân. Không hình ảnh nào đắt hơn thế.
"Được chị tin giao cho vai kẻ ác," tôi đáp, cụp mắt xuống đúng lúc, "em nhất định diễn cho tròn."
Bà cười, hài lòng, không nghe ra cái gai trong câu nói.
My ngồi ở góc phòng họp, giữa hai người của công ty. Em nhìn tôi. Đáng lẽ phải là ánh mắt của kẻ sắp chết đuối vớ được phao. Nhưng không — mắt em bình thản lạ lùng, như thể em đã ngồi đó chờ tôi từ lâu lắm rồi. Tôi thấy lạ, mà chưa gọi được tên cái sự lạ ấy.
Rồi cửa mở, và một người đàn ông bước vào.
Anh ta cao, sơ mi xám, tay cầm một tập hồ sơ, dáng đi của kẻ quen được người khác đứng dậy khi mình vào phòng — kiểu người mà chỉ một chữ ký cũng đủ đóng dấu chấm hết cho lời kêu oan của một người đàn bà. Tôi nhận ra ngay, dù chưa từng gặp mặt. Cái tên dưới văn bản kỹ thuật bác đơn tôi. Trần Duy Lâm. Chuyên viên kiểm định video được Halo thuê để chứng nhận clip là thật.
"Đây là anh Lâm, người đã xác minh tư liệu," Mỹ Lan giới thiệu ngọt xớt. "Để em yên tâm rằng mọi thứ đều minh bạch."
Minh bạch. Tôi suýt bật cười.
Lâm nhìn tôi từ trên xuống, ánh mắt của người đã đọc quá nhiều kẻ chối tội. Anh không bắt tay. Anh rút trong tập hồ sơ ra một chiếc USB, đẩy nó trượt qua mặt bàn về phía tôi, không buồn nhìn theo.
"Toàn bộ hồ sơ trả lời khiếu nại của cô — thứ đáng ra cô được nhận đủ từ đầu." Giọng anh phẳng lì. "Có cả bản dựng chất lượng nguồn công ty nộp cho bên kiểm định. Cầm về xem cho kỹ mình đã dựng chuyện thế nào."
Tôi cầm chiếc USB, mỉm cười, cảm ơn anh bằng đúng cái giọng người ta cảm ơn kẻ vừa tát mình một cái.
Hai giờ sáng, tôi cắm nó vào máy.
Bản dựng Halo nộp cho bên kiểm định sắc nét hơn hẳn cái bản nén nhoè nhoẹt trên nền tảng mà tôi tua đi tua lại suốt cả ngày. Tôi mở đúng đoạn ám hiệu — quãng giây hai mươi chín — định xem lại "cứu em" cho đỡ nhớ em.
Nhưng nghề phiên dịch dạy tôi một điều: ngữ pháp của đôi tay cũng có mạch của nó. Và ở đây, ngay trước dấu "cứu em", mạch tay của My đứt gãy. Một cụm ký hiệu bắt đầu mà không khép lại, như một câu bị ai đó bóp ngang cổ.
Tôi tua chậm, rồi chậm hơn nữa, lần theo từng khung hình một như cái nghề đã dạy. Và rồi tôi thấy nó.
Một khung hình lạc — chưa đầy một phần mười giây — trong đó bàn tay My đang ở một thế khác hẳn, ánh sáng khác, tà áo hơi xô sang một bên: một mảnh của lần quay khác sót lại trong đường cắt. Trên bản nén của nền tảng, nó đã nhoè thành một vệt không ai thấy; nhưng trên bản nét này thì nó nằm đó, trần trụi.
Clip đã bị ráp từ nhiều lần quay khác nhau, dựng lại thành một "lời thú tội" liền mạch chưa từng tồn tại.
Nhưng tôi ngồi đó, tay lạnh dần, tự dập tắt cơn mừng của mình. Một khung hình lẻ, từ miệng "kẻ cướp chồng đang chối tội", tung lên mạng lúc này ư? Người ta sẽ bảo tôi ngụy tạo, bảo đó là lỗi nén video. Tệ hơn: Halo sẽ biết tôi đang đào, và con bé sẽ lãnh đòn. Tôi cần bản chưa cắt — trọn vẹn, từ đầu tới cuối. Tôi cần nó nằm trong tay một người không thể chối.
Khung hình dư đứng khựng giữa màn hình lúc hai giờ sáng. Clip là đồ ráp. Tờ giấy chứng nhận bảo nó thật. Và người ký tờ giấy ấy — kẻ đã đạp tôi xuống — vừa tự tay đưa tôi bằng chứng rằng chính anh ta đã sai.